Ma Trú Trong Gương

Chương 5

11/07/2024 10:55

Nếu đã quyết định dẫn Giang Duyệt lén lẻn vào nhà m/a, tôi lại bắt đầu vào việc thu thập tài liệu của các căn nhà m/a trong thành phố của chúng tôi.

Nhất định phải chính quy một chút, nếu không không có lưu lượng khách cũng rất dễ xảy ra chuyện; mức độ đ/áng s/ợ phải tương đối cao, nếu không thì không thích hợp với Giang Duyệt; còn phải là nơi không có quá nhiều camera giám sát, nếu không quá dễ bị lộ.

Sàng lọc tầng tầng lớp lớp như vậy, cuối cùng đã lọc được năm ngôi nhà m/a.

Có một nhà do cách quá xa đã bị tôi bỏ qua thẳng, còn có bốn nhà, tôi lên mạng tìm một vài đ/á/nh giá thực địa và thông tin suy đoán, chuyển máy tính đến cạnh tấm gương của phòng tắm, để Giang Duyệt cùng xem.

*

Bệ/nh viện Sơn Khẩu.

Tôi nhìn bác sĩ bi/ến th/ái, y tá răng c/ưa, bệ/nh nhân t/âm th/ần đang thoải mái đi lại bên trong, tôi cau mày, khách thăm quan nhận xét: “Môi trường sinh sống của nhân viên làm việc không tốt lắm, khắp nơi đều là th/uốc và m/áu me.”

Giang Duyệt là một cô m/a rất thích sạch sẽ, quần áo cơ bản đều gọn gàng chỉnh tề, nơi như thế này có thể bỏ qua lập tức.

*

Trường học m/a ám Xươ/ng Bình.

Tôi vừa nhấp mở video, hình ảnh của phòng học đó lập tức hiện ra, Giang Duyệt lập tức nức nở nho nhỏ, lắc đầu rất kháng cự. Tôi thấy cô ấy không muốn xem ngôi nhà m/a này chút nào, mặc dù trong lòng có hơi nghi ngờ nhưng vẫn tôn trọng suy nghĩ của cô ấy, lập tức tới cảnh tượng tiếp theo.

*

Bá tước vực sâu.

Nhà m/a theo phong cách châu Âu, dựa trên pháo đài cổ kính, câu chuyện phía sau là một gia tộc bị nguyền rủa, cảnh tượng đ/áng s/ợ nhất là những bức tranh trên tường trong hành lang dài, nghe nói những bức tranh này sẽ di chuyển, NPC trốn ở trong đó, sau đó còn có nhà gương nhà búp bê gì đó, chỉ xem video giới thiệu cũng không nhìn ra được thứ gì.

*

Nhà cổ họ Lâm.

Đây là ngôi nhà m/a kiểu Trung Quốc mang tính tổng hợp rất mạnh, bao gồm những cảnh tượng kinh dị dân gian truyền thống như minh hôn, vu cổ, làm giấy. Hình ảnh khá đẹp, không có cảnh tượng m/áu me mơ hồ gì cả, nhưng những người đ/á/nh giá đều nói rất đ/áng s/ợ, là nhà m/a kinh dị áp bức người bằng âm khí.

*

Tôi hỏi Giang Duyệt muốn cái nào, Giang Duyệt lưỡng lự hồi lâu, mới chọn Nhà cổ họ Lâm.

Tôi quyết định tuần này đưa cô ấy đi khảo sát thực địa, liền hỏi: “Cô có thể ra ngoài không?”

Giang Duyệt gật đầu.

Tôi lại hỏi: “Có cần vật dẫn không?”

Giang Duyệt chần chừ, gật gật đầu, lại lắc đầu.

Ý là có thể cần, cũng có thể không cần.

Tôi nghĩ ngợi: “Vậy ban ngày cô ra ngoài, bị phơi nắng thì phải làm sao?”

Cô ấy ngơ ngác nhìn tôi, dường như không hiểu sự lo lắng của tôi, qua hồi lâu mới nói: “Có thể... ẩn náu.”

Tôi nói: “Thế nên vẫn cần vật dẫn đúng không, nhỏ chút có thể cất vào trong túi...” Nghĩ đến dáng vẻ thường ngày của cô ấy trong gương, tôi nói: “Gương nhỏ được không?”

Cô ấy chớp mắt, sau đó gật đầu rất khẽ.

Tôi nói xong mới nhớ ra một việc, trong nhà của một tên con trai như tôi lấy đâu ra gương đây, lẽ vậy tôi mở app m/ua sắm cho cô ấy xem kiểu dáng: “Cô xem, gương một mặt hay gương gập, hình tròn hình vuông, còn có hoạ tiết không giống nhau, cô chọn cái ổn ổn đi, tôi m/ua cho cô.”

Sản phẩm rực rỡ muôn màu trong ứng dụng m/ua sắm trực tuyến dường như khiến Giang Duyệt choáng ngợp không biết làm sao, cô ấy ngoan ngoãn thò đầu ra khỏi gương, cúi đầu nhìn những chiếc gương có màu sắc với họa tiết khác nhau trên màn hình.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng khuôn mặt vốn đen sì như tranh khảm của cô ấy dường như sạch sẽ hơn chút, mặc dù không nhìn rõ đường nét nhưng tôi có thể nhìn thấy mắt của cô ấy, không phải con mắt đen thui hay trắng dã đ/áng s/ợ như trong phim m/a mà là đen trắng rõ ràng, sạch sẽ, rất đẹp, rất đơn thuần.

Tôi thầm nghĩ: Sao mà m/a cũng trông như thế này à? Hình như không giống với phim m/a lắm, dễ thương quá.

Tôi nhìn cô ấy chăm chú, cô ấy không phát hiện, vẫn rất nghiêm túc nhìn máy tính, qua lát sau mới chỉ vào giao diện cái nào đó, ra hiệu tôi xem đi.

Tôi vội vàng gật đầu, không quan sát lông mi của cô m/a nữa, mà nghiêm túc xem chiếc gương cô ấy chọn: Rất có phong cách nữ tính, toàn là những bức vẽ đơn giản theo phong cách truyện tranh học đường, có cô gái đang thổi bồ công anh, cầm bong bóng hình trái tim, cũng có chàng trai đang đ/á bóng, đ/á/nh đàn guitar.

“Cô muốn bong bong hay bồ công anh?” Tôi tự nhiên hỏi cô ấy, cô ấy lại chỉ vào kiểu dáng chàng trai đ/á/nh đàn guitar.

Tôi lập tức hiểu ra vì sao cô ấy lại chọn cái này.

Hai hôm trước tôi và cô ấy vừa cùng xem một bộ phim học đường, nam chính trong đó biết đ/á/nh đàn guitar, ngoại hình rất đẹp. Ngôi sao nam đóng vai cậu ta chính là một trong những tiểu thịt tươi(*) nổi nhất hiện giờ - Lục Thần.

(*)Tiểu thịt tươi để chỉ những chàng trai trẻ trung, ngoại hình thanh tú, làn da không tì vết, ăn nói nhỏ nhẹ và sở hữu vẻ đẹp mang hơi hướng phi giới tính (unisex).

Khi đó Giang Duyệt cứ nhìn anh ta mãi, hiếm khi tỏ ra hứng thú với một sự vật nào như thế.

“Cô là fan của Lục Thần à?” Tôi hỏi cô ấy, sau đó lại đùa: “Thực ra tôi cũng biết đ/á/nh đàn guitar đấy, tôi cũng họ Lục, chín tròn làm mười thì tôi cũng là nửa tiểu thịt tươi đấy nhỉ.”

Giang Duyệt hiển nhiên không thể hiểu được sự hài hước của tôi, cô ấy chỉ chăm chú nhìn tôi mãi, khi đó tôi vẫn chưa nhìn rõ mắt của cô ấy, cảm thấy cô ấy đang nghi ngờ tôi, nhưng quả thật là tôi đã dùng sạch sự hài hước của cả ngày rồi, đành cười với cô ấy: “Lần sau đưa cô đi xem phim của Lục Thần.”

Có tiền đề như vậy, cô ấy chọn kiểu dáng này cũng là lẽ hiển nhiên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị bạn tri kỷ thuở nhỏ của chồng vu khống, tôi thẳng thừng lựa chọn ly hôn

Chương 6
Sau khi kết hôn, Cố Chiêu Dã vốn rất quấn quýt bỗng trở nên lạnh nhạt. Anh không còn chủ động chạm vào tôi, thậm chí còn khước từ mọi tiếp xúc. Ngay cả khi biết tin tôi mang thai, anh cũng chỉ khựng lại một chút. Tôi tưởng anh mắc chứng lo âu hôn nhân, tạm thời chưa thể chấp nhận sự thay đổi này. Mãi đến tháng thứ ba của thai kỳ, khi tôi đến đón Chiêu Dã say xỉn về nhà. Vừa bước đến cửa phòng VIP, tôi đã nghe thấy ai đó nói: "Dã ca, cậu trước khi cưới yêu Lâm Tuyết Trì điên cuồng, vì cưới cô ấy mà phản bội cả gia đình. Giờ đã cưới được rồi, sao lại tránh mặt cô ấy? Cô ấy còn mang thai con cậu đấy." Tiếng nói vừa dứt, tiểu thanh mai của Cố Chiêu Dã cười khúc khích ngắt lời: "Em đã khuyên anh từ lâu rồi mà. Mấy cô gái trông thanh cao bất khả xâm phạm, kỳ thực đều đã bị người ta chơi đùa qua lại. Là phụ nữ, em hiểu nhất loại người như họ. Hối hận rồi chứ? Tưởng cưới được tờ giấy trắng, ai ngờ lại là tờ báo ai cũng đọc được."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0