Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S

Chương 13

11/05/2026 21:05

Sáng sớm hôm sau, Triệu Đoạt bưng bữa sáng vào: "Anh mới học được nhiều kỹ năng mới lắm, sao rồi, lần này cơ thể không còn khó chịu như trước nữa chứ?"

"C/âm miệng."

Tôi đi đ/á/nh răng, sau đó ăn sạch sành sanh bữa sáng.

Tôi nhìn quầng thâm đen thui trên mắt anh ta, lên tiếng hỏi: "Rốt cuộc dạo này anh đang bận bịu cái gì vậy? Lúc nào cũng nửa đêm nửa hôm mới mò về, hơn nữa trông bộ dạng cứ như đang có tâm sự ấy."

"Nói ra cũng chẳng có cách giải quyết."

"Chẳng phải trước kia chúng ta đã thống nhất rồi sao, có chuyện gì thì cứ nói với tôi, tôi đứng sau lưng bảo kê anh cơ mà, anh không nói với tôi thì làm sao tôi giúp anh tìm cách giải quyết được?"

Anh ta ngồi bên mép giường thở dài một hơi: "Là chuyện kinh phí nghiên c/ứu, dạo gần đây chẳng phải chúng tôi đang tiến hành nghiên c/ứu một loại linh kiện cơ giáp sao, nếu nghiên c/ứu thành công, độ linh hoạt của cơ giáp sẽ được nâng lên một tầm cao mới, nhưng bây giờ đang ở giai đoạn mấu chốt, kinh phí nghiên c/ứu lại có hạn, cho nên hơi rắc rối một chút."

Tôi tựa lưng vào đầu giường hỏi: "Còn thiếu bao nhiêu kinh phí?"

Triệu Đoạt: "Khoảng mười ba tỷ."

Tôi gật đầu: "Mười ba tỷ thôi mà, em đưa cho anh là được chứ gì."

"Hả?" Triệu Đoạt sững sờ nhìn tôi: "Em đưa anh á? Em đào đâu ra tiền, em m/ua chút trái cây cũng còn xót ruột cơ mà."

"Em chỉ không tiêu xài hoang phí thôi được chưa! Em chỉ thích tích cóp tiền thôi được chưa! Chỉ có mười ba tỷ thôi mà, em chuyển qua cho anh là xong chứ gì."

Triệu Đoạt ngớ người: "Em lấy đâu ra tiền thế?"

"Em ki/ếm được chứ đâu. Từ nhỏ em đã đam mê đầu tư rồi, tiền mừng tuổi mỗi năm của em cũng được mấy chục triệu, em đem đi đầu tư hết."

"Tiền mừng tuổi của em nhiều thế cơ à?"

"Đúng thế, nhà tôi giàu nứt đố đổ vách luôn ấy, hơn nữa nhà các chú các bác của tôi cũng cực kỳ giàu có, lấy cho anh một ví dụ nhé, chỉ riêng các nhà máy sản xuất th/uốc ức chế đều nằm gọn trong tay gia tộc chúng tôi, cơ bản là đ/ộc quyền luôn rồi. Có điều gia huấn của gia tộc chúng tôi là không được để lộ tài sản. Sợ cây to đón gió lớn, cho nên các nhánh khác nhau trong gia tộc chúng tôi quản lý những công ty khác nhau, thậm chí đến cả họ cũng khác nhau luôn."

Triệu Đoạt hoàn toàn hóa đ/á: "Anh biết nhà em có tiền, nhưng không ngờ lại có tiền đến mức này. Thế lúc trước em còn đính hôn với Triệu Trạch làm gì?"

Tôi tức gi/ận vỗ đét vào đùi một cái: "Là do ông nội em định đoạt, hồi trước ông nội anh từng c/ứu ông nội em, ông nội em muốn đền đáp nhà anh một chút. Lớn lên rồi em có thèm để mắt tới Triệu Trạch đâu, ngoài cái xưởng th/uốc đó có chút sức hút với em ra thì chẳng bận tâm đến cái gì khác. Lần này bọn họ từ hôn, em còn thở phào nhẹ nhõm nữa là."

"À đúng rồi, xưởng th/uốc đó, em đã sắp xếp lại dây chuyền sản xuất rồi, loại th/uốc trị tràn tin tức tố mới tung ra thị trường hiện nay chính là do xưởng th/uốc nhà mình sản xuất đấy. Mang về bộn tiền cho em rồi."

Triệu Đoạt: ...

Tôi vỗ vỗ vai anh ta: "Anh thẫn thờ cái gì thế?"

Anh ta mang vẻ mặt ngơ ngác: "Không ngờ vợ anh lại tài ba đến thế cơ đấy."

Tôi trợn tròn mắt: "Anh không nghĩ những lời em nói đứng sau lưng ủng hộ anh, anh muốn gì em cũng ki/ếm cho bằng được là nói đùa cho vui đấy chứ?"

Triệu Đoạt: ...

Tôi cạn lời, đành lẳng lặng chuyển cho anh ta mười ba tỷ: "Cầm lấy dùng trước đi, không đủ thì lại bảo em."

"Được."

Lúc đến Quân bộ, anh ta định đi tới phòng nghiên c/ứu thì tôi gọi gi/ật lại.

"Triệu Đoạt."

Anh ta quay đầu lại: "Sao thế?"

"Tối nay làm thêm giờ xong, nhớ xách theo một quả sầu riêng về nhé, ở nhà ăn hết rồi."

Nói xong, tôi xoay người bước qua cổng chính của Trung tâm Chế tạo Cơ giáp.

Bỏ lại mình anh ta đứng ngây ngốc nhìn theo bóng lưng tôi.

Chương 12:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
10 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ba Năm Nuôi Con Một Mình, Cha Alpha Đến Cửa Đòi Người

8
Tôi là một ông bố omega đơn thân. Hôm nay, tôi và con gái bị người cha alpha mà con bé chưa từng gặp mặt bắt cóc. Lúc này, trong phòng khách lộng lẫy xa hoa, tôi ngồi trên sofa, đối diện là một người đàn ông tuấn tú phong độ. Người đàn ông mang vẻ mặt lạnh nhạt, dùng giọng điệu giải quyết việc công mà nói: “Cậu Lục, tôi mời cậu đến đây là muốn bàn bạc chuyện quyền nuôi dưỡng đứa con của chúng ta… đứa bé kia.” Con gái tôi bây giờ đang ngủ trong phòng ngủ. Vừa nghĩ đến chuyện tên này đã “mời” tôi đến đây bằng cách nào, tôi đã tức đến không chịu nổi. “Không có gì để nói cả, đứa bé là của một mình tôi, cha nó đã chết rồi.” Alpha nhíu mày: “Tôi chưa chết.” Tôi hít sâu một hơi, cố gắng nói năng tử tế: “Vị tiên sinh này, đứa bé là do một mình tôi mang thai, một mình tôi sinh ra, cũng là một mình tôi nuôi đến tận bây giờ.” “Ồ, bây giờ anh nói muốn bàn chuyện quyền nuôi dưỡng, dựa vào đâu chứ?” “Anh đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à?”
ABO
Boys Love
0