1
Tôi nhìn chằm chằm vào bản lề kim loại trên cánh cửa phòng tắm đang dần biến dạng, bên tai như lại vang lên tiếng gió rít khi rơi từ trên cao xuống.
Tầng hai mươi mốt.
Đủ để một Omega ngã nát thành từng mảnh.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về căn phòng khách sạn trước lúc ch*t.
"Đừng giãy giụa nữa. Ngụy Tề Thanh đã nói rồi, cho dù tôi làm cậu mang th/ai, hắn cũng chẳng để tâm đâu."
Tên Alpha trung niên b/éo phệ ngoài cửa liên tục phát ra những âm thanh gh/ê t/ởm.
Móng tay tôi cắm sâu vào đùi. Cơn đ/au tạm thời đ/è nén được sự bứt rứt của kỳ phát tình.
Tôi lau nước mắt trên mặt, dốc toàn lực chống giữ cánh cửa phòng tắm.
Danh bạ liên lạc lướt qua dưới những đầu ngón tay r/un r/ẩy, cuối cùng dừng lại ở cái tên được ghim trên đầu:
Lương Cánh Nghiêm.
Cái tên mà từ sau khi tôi kết hôn, đã bốn năm không còn liên lạc.
"Thẩm Hoài?"
"Chú nhỏ... c/ứu cháu..."
Tiếng nức nở tràn ra khỏi cổ họng khiến tôi x/ấu hổ đến mức các ngón chân co quắp lại.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng vải vest cọ xát khe khẽ, tiếp đó là âm thanh thang máy mở cửa.
"Đợi tôi."
Điện thoại ngắt máy.
Tiếng tút tút đều đều vang lên.
May quá...
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Lương Cánh Nghiêm chưa từng thất hứa với tôi.
Tôi cầm chiếc cốc thủy tinh đ/ập vỡ gương, dùng khăn mặt bọc lấy một mảnh thủy tinh sắc nhọn.
Giữa tiếng khóa cửa bị phá tung vang lên ầm một tiếng, tôi siết ch/ặt mảnh kính trong tay, bày ra tư thế liều mạng.
Tôi nhắm mắt lại.
Dưới cơn choáng váng do kì phát tình ập đến, mảnh thủy tinh trong tay đi/ên cuồ/ng đ/âm về phía trước.
Bên tai chỉ còn tiếng thở dốc gấp gáp của chính mình.
Nhưng trận giằng co tôi tưởng tượng không hề xảy ra.
Một bàn tay ấm áp bao lấy cổ tay đang r/un r/ẩy của tôi.
Cả người tôi đ/âm sầm vào một lồng ng/ực rắn chắc.
Mùi rư/ợu sake quen thuộc lập tức bao trùm lấy tôi.
"Là tôi."
Chỉ hai chữ ngắn ngủi.
Thế nhưng hốc mắt tôi lập tức nóng lên.
Mở mắt ra, đường quai hàm sắc nét của Lương Cánh Nghiêm đã ở ngay trước mặt.
Anh hơi cúi đầu nhìn tôi, hàng mi dưới ánh đèn đổ xuống một khoảng bóng mờ.
Lúc này tôi mới nhận ra cà vạt của anh hơi lệch, rõ ràng là đã vội vàng chạy tới.
Từ lúc gọi điện đến giờ còn chưa đầy mười lăm phút.
Trong phòng đã không còn bóng dáng tên Alpha kia.
Trên tấm thảm loang ra một vệt m/áu đỏ sẫm.
"Người đó... ch*t rồi sao?"
Bàn tay anh che lên mắt tôi.
"Giao cho tôi xử lý, đừng lo."
Đây là lần đầu tiên sau bốn năm chúng tôi đứng gần nhau đến vậy.
Tôi tham lam hít lấy mùi hương của anh vào tận phổi.
Những thứ mùi khiến tôi buồn nôn kia hoàn toàn bị ngăn cách bên ngoài.
Chênh lệch thể hình khiến cả người tôi như bị bao phủ trong bóng dáng anh.
Tôi giống như bị bỏng, lập tức đẩy Lương Cánh Nghiêm ra rồi lảo đảo lùi về sau hai bước.
Cơn phát tình đột ngột quét qua toàn thân.
Cảm giác ẩm ướt nơi gi/ữa hai ch/ân khiến tôi x/ấu hổ đến mức r/un r/ẩy.
Tôi siết ch/ặt ống quần, nhưng vẫn không ngăn được chất lỏng trong suốt trượt dọc theo mặt trong đùi, để lại vài vệt màu sẫm trên tấm thảm.
"Trốn cái gì?"
Lương Cánh Nghiêm cau mày, đưa tay giữ cổ tay tôi kéo trở lại.
Tôi nghẹn ngào:
"Chú nhỏ... đừng nhìn cháu..."
"Lớn rồi, nên không cho nhìn nữa à?"
Giọng anh mang theo chút không vui.
Hai ngón tay giữ lấy cằm tôi, buộc tôi ngẩng đầu lên.
Tôi mím môi không nói.