Tống Kinh Mặc đi/ên rồi!

Hắn thà rằng trả th/ù tôi còn hơn.

Hắn bảo với tôi rằng dưới bộ vest kia hắn đang mặc chiếc tạp dề nơ hồng?

Người này có bình thường không vậy?

Tống Kinh Mặc ghì ch/ặt đôi tay đang giãy giụa của tôi:

"Thật sự không xem?"

"Ngày trước em thích nó nhất mà, anh còn m/ua cả bộ mới, chắc chắn em sẽ thích."

Bình luận livestream càng thêm rối.

[Cho thiếu gia xem xong cho tui xem với, hít hà hít hà!]

[Giơ tay, tui cũng muốn xem, chơi luôn nhể. Vest kết hợp tạp dề nghe đã thấy kí/ch th/ích rồi. Tạp dề cũ là nơ, chẳng lẽ bộ mới viền ren?]

[Lầu trên ơi, cho tui ké với, +10086.]

.....

Ngựk tôi phập phồng, tay nhanh hơn n/ão t/át hắn một cái:

"Đồ ti tiện!"

Ngày trước tự nguyện làm chó cho tôi thì thôi đi, giờ đã quay về làm thiếu gia rồi mà vẫn đi/ên thế này?

Tống Kinh Mặc bị t/át lệch mặt.

Hắn li/ếm khóe miệng, đôi mắt đen huyền cuộn trào thứ cảm xúc đặc quánh:

"Phải, anh chính là đồ ti tiện."

Lời vừa dứt, chuông điện thoại tôi chợt vang lên.

Tên hiển thị: [Em gái].

Giang Lam Châu phát hiện bất ổn rồi.

Tôi khom người nhặt điện thoại.

Vừa nghiêng người, chiếc cúc cổ áo vốn đã lỏng lẻo liền bật tung một chiếc.

Tống Kinh Mặc - kẻ mang linh h/ồn chó đi/ên kiếp trước - há mồm cắn phập lên xươ/ng quai xanh tôi.

Tay tôi với điện thoại r/un r/ẩy, lỡ tay nhấn nút tắt máy.

"Anh..."

Tôi ngửa cổ mỏng manh, túm tóc hắn kéo ra.

Cùng lúc, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, dường như có người đang ngăn cản.

"Giang tiểu thư, tiểu thư không được lên đây ạ!"

"Anh trai tôi ở đây, tôi phải gặp anh ấy."

"Giang thiếu gia sao có thể ở đây được? Chắc ngài ấy say rồi tìm chỗ hóng gió. Tầng hai này không phải nơi tiểu thư nên đến."

"Cút ra! Nếu anh trai tôi có chuyện gì, các người..."

"Lam Châu!"

Tôi đẩy cửa bước ra:

"Anh không sao, chỉ là rư/ợu đổ lên áo nên đi thay thôi."

Ánh mắt Giang Lam Châu lướt từ mặt tôi xuống dưới, bật cười khành khạch:

"Anh say thật rồi, sao cài cúc lo/ạn xạ thế kia?"

Tôi cúi đầu, mấy chiếc cúc cổ áo lạc mất nhà, chui bừa vào ổ người ta.

Mặt tôi nóng bừng, đều tại con chó đi/ên Tống Kinh Mặc cả.

Lúc đẩy hắn ra, tôi phải dồn hết sức bình sinh mới làm được.

Vội cài đại cúc áo, rồi khoác vội chiếc vest trên sofa mới dám bước ra.

Trước khi mở cửa, tôi nghe Tống Kinh Mặc nói:

"Anh sẽ khiến hắn tránh xa em."

"Khi mọi chuyện kết thúc, anh sẽ tìm em, được không?"

Trên cổ tay trái, sợi dây đỏ vẫn run run.

Chiếc chuông nhỏ đong đưa trong ánh sáng vàng vọt.

Tống Kinh Mặc chắc chắn đã thấy.

Tôi bỏ ngoài tai lời hắn, đẩy cửa bước đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm