Tống Kinh Mặc đi/ên rồi!

Hắn thà rằng trả th/ù tôi còn hơn.

Hắn bảo với tôi rằng dưới bộ vest kia hắn đang mặc chiếc tạp dề nơ hồng?

Người này có bình thường không vậy?

Tống Kinh Mặc ghì ch/ặt đôi tay đang giãy giụa của tôi:

"Thật sự không xem?"

"Ngày trước em thích nó nhất mà, anh còn m/ua cả bộ mới, chắc chắn em sẽ thích."

Bình luận livestream càng thêm rối.

[Cho thiếu gia xem xong cho tui xem với, hít hà hít hà!]

[Giơ tay, tui cũng muốn xem, chơi luôn nhể. Vest kết hợp tạp dề nghe đã thấy kí/ch th/ích rồi. Tạp dề cũ là nơ, chẳng lẽ bộ mới viền ren?]

[Lầu trên ơi, cho tui ké với, +10086.]

.....

Ng/ực tôi phập phồng, tay nhanh hơn n/ão t/át hắn một cái:

"Đồ ti tiện!"

Ngày trước tự nguyện làm chó cho tôi thì thôi đi, giờ đã quay về làm thiếu gia rồi mà vẫn đi/ên thế này?

Tống Kinh Mặc bị t/át lệch mặt.

Hắn li /ếm khóe miệng, đôi mắt đen huyền cuộn trào thứ cảm xúc đặc quánh:

"Phải, anh chính là đồ ti tiện."

Lời vừa dứt, chuông điện thoại tôi chợt vang lên.

Tên hiển thị: [Em gái].

Giang Lam Châu phát hiện bất ổn rồi.

Tôi khom người nhặt điện thoại.

Vừa nghiêng người, chiếc cúc cổ áo vốn đã lỏng lẻo liền bật tung một chiếc.

Tống Kinh Mặc - kẻ mang linh h/ồn chó đi/ên kiếp trước - há mồm cắn phập lên xươ/ng quai xanh tôi.

Tay tôi với điện thoại r/un r/ẩy, lỡ tay nhấn nút tắt máy.

"Anh..."

Tôi ngửa cổ mỏng manh, túm tóc hắn kéo ra.

Cùng lúc, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, dường như có người đang ngăn cản.

"Giang tiểu thư, tiểu thư không được lên đây ạ!"

"Anh trai tôi ở đây, tôi phải gặp anh ấy."

"Giang thiếu gia sao có thể ở đây được? Chắc ngài ấy say rồi tìm chỗ hóng gió. Tầng hai này không phải nơi tiểu thư nên đến."

"Cút ra! Nếu anh trai tôi có chuyện gì, các người..."

"Lam Châu!"

Tôi đẩy cửa bước ra:

"Anh không sao, chỉ là rư/ợu đổ lên áo nên đi thay thôi."

Ánh mắt Giang Lam Châu lướt từ mặt tôi xuống dưới, bật cười khành khạch:

"Anh say thật rồi, sao cài cúc lo/ạn xạ thế kia?"

Tôi cúi đầu, mấy chiếc cúc cổ áo lạc mất nhà, chui bừa vào ổ người ta.

Mặt tôi nóng bừng, đều tại con chó đi/ên Tống Kinh Mặc cả.

Lúc đẩy hắn ra, tôi phải dồn hết sức bình sinh mới làm được.

Vội cài đại cúc áo, rồi khoác vội chiếc vest trên sofa mới dám bước ra.

Trước khi mở cửa, tôi nghe Tống Kinh Mặc nói:

"Anh sẽ khiến hắn tránh xa em."

"Khi mọi chuyện kết thúc, anh sẽ tìm em, được không?"

Trên cổ tay trái, sợi dây đỏ vẫn run run.

Chiếc chuông nhỏ đong đưa trong ánh sáng vàng vọt.

Tống Kinh Mặc chắc chắn đã thấy.

Tôi bỏ ngoài tai lời hắn, đẩy cửa bước đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Nguyện Nguyện Chương 10
3 3 tháng còn lại Chương 15
6 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giáo Sư Bùi Và Chó Điên Họ Phùng

8
Tôi là một đại ca hắc đạo. Vì muốn có được người anh rể xinh đẹp bị vợ bỏ chạy của mình, tôi đã diễn vai một thợ sửa xe thật thà, an phận trước mặt anh suốt sáu năm. Ban ngày thân thiết với anh rể, ban đêm lại lén lút “thân thiết” với anh rể. Về sau, tôi không nhịn được nữa, giữa ban ngày ban mặt trói anh rể lên giường. “Giáo sư Bùi từng thử đàn ông chưa?” “Thử rồi.” Điện thoại trên bàn không ngừng rung lên. Tôi ngậm áo, ngửa đầu thở ra một hơi, cúi xuống hôn nhẹ lên mặt Bùi Xuyên rồi cầm điện thoại lên. Màn hình hiển thị người gọi đến là “Phùng Mạn”. Phùng Mạn là chị gái tôi, gần đây vừa quay lại Thượng Cảng. Hôm nay Bùi Xuyên về muộn, chính là vì đi gặp chị ấy. Tôi bắt máy, vừa dọn qua những dấu vết hỗn loạn trên người Bùi Xuyên, vừa khàn giọng nói: “A lô.”
Boys Love
Hiện đại
0
Thay Đồ Chương 11