9

Sau bữa tối, Lâm Hương Ngọc nôn nóng kéo tôi vào phòng, bàn tay cô ta bắt đầu "sờ soạng" khắp nơi.

Dáng vẻ vội vàng, hành động mãnh liệt của cô ta khiến tôi không khỏi sửng sốt không nói lên lời.

Thật không thể ngờ, một mỹ nhân thanh thuần như Lâm Hương Ngọc, ở phương diện này lại có nhu cầu mạnh mẽ đến như vậy.

Khi tôi còn đang ngơ ngác, những ngón tay cô ta đã gỡ lỏng cổ áo ngủ của tôi, trượt dần xuống eo rồi bụng tôi.

Cô ta vén mép áo lên, những đầu ngón tay ấm áp chạm vào vùng thắt lưng tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như có thứ gì gh/ê t/ởm quấn lấy mình, mạnh tay túm lấy cổ tay cô ấy, vung ra xa.

Lâm Hương Ngọc ngơ ngác:

"Anh Cố?"

Tim tôi thình thịch như lỡ mất hai nhịp đ/ập, cố gắng kiềm chế cảm giác muốn nôn, nghiêm mặt nói:

"Hương Ngọc à, kỹ năng của em hình như càng ngày càng kém, anh chẳng có chút cảm giác nào."

Nghe vậy, Lâm Hương Ngọc ủ rũ nhíu mày:

"Anh Cố, không thể trách em."

"Dù sao cũng là do anh đã lâu không ở bên em."

Những ngón tay cô ta chạm lên ng/ực tôi, giọng điệu trách hờn.

Đổ lỗi rằng tôi đã khiến cô ta phải sống những ngày tháng thiếu thốn.

"Thay vì trách người khác, sao em không tự xem lại bản thân? Em nên học thêm chút kỹ năng đi."

"Nếu không, còn rất nhiều cô gái trẻ đẹp sẵn sàng thay thế em."

Nghe tôi nói vậy, Lâm Hương Ngọc hoảng hốt, lập tức cam đoan:

"Học! Em nhất định sẽ học nghiêm túc!"

"Anh Cố, anh đừng bỏ rơi em."

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù không biết Lâm Hương Ngọc yêu tiền của Cố Tần hay yêu con người anh ta, nhưng cô ta có một "ưu điểm", đó là luôn có ý thức khủng hoảng, sợ bị bỏ rơi nên cực kỳ để ý cảm xúc của Cố Tần.

Nói cách khác, rất dễ bị thao túng.

Tôi giữ vẻ mặt thờ ơ, rồi mở máy chiếu lên, chọn một đoạn phim cho cô ta xem.

Sau đó tôi kết nối với hệ thống âm thanh phòng khách, vặn âm lượng lên mức tối đa.

Nói xong, mặc kệ Lâm Hương Ngọc đang nghĩ gì, tôi chuồn vào phòng làm việc như đang trốn chạy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm