Thâu Đêm Không Dứt

Chương 1

12/03/2026 00:36

"Ưm..."

Vừa mở mắt ra, xung quanh là một không gian sâu thẳm và mờ ảo.

Bên tai truyền đến tiếng thở dốc nặng nề, khàn đục mà kìm nén, như dã thú bị giam cầm.

Sau khi thích nghi với ánh sáng một chút, tôi nhìn về phía nguồn âm thanh.

Một người đàn ông cao lớn, vai rộng, chân dài đang ngồi trên ghế sofa. Cơ thể anh ấy khẽ r/un r/ẩy, khóe mắt phảng phất sắc đỏ như hoa anh đào bị sương sớm thấm ướt.

Bộ quân phục màu đen ôm sát người đã mở bung vài cúc, để lộ bờ ngựk rắn chắc ướt đẫm mồ hôi, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt như hạt châu rơi vãi.

Tôi gi/ật mình.

Anh... anh ấy bị bỏ th/uốc kích d ục sao?

Chuyện gì thế này?

Tôi cẩn thận chọc vào anh ấy: "Này..."

Nhưng chưa kịp nói ra từ nào, một cảm giác chóng mặt ập đến.

Giây tiếp theo, tôi đã bị anh ấy đ/è lên giường.

Hơi thở nóng hầm hập phả vào mặt, cảm giác á p b ức nặng nề khiến da đầu tôi t ê d ại.

Một giọng nói trầm khàn cất lên bên tai: "Cô là ai?"

Tôi sững người.

Thật ra tôi là một người xuyên sách, xuyên thành nữ phụ đ/ộc á/c tên là Thẩm Lê.

Trong nguyên tác, Thẩm Lê vốn là bạn gái của nam chính Tạ Hoài Yến, thường ngày giả vờ dịu dàng, trong sáng.

Nhưng sau khi nam chính phá sản, cô ta đã bộc lộ bản tính ham tiền, ham sắc của mình.

Ban ngày thì tiêu xài phung phí gia sản còn sót lại của nam chính.

Ban đêm thì nh/ốt nam chính trên giường, đêm nào cũng b/ắt n/ạt.

Không lâu sau, Thẩm Lê cảm thấy vô vị, liền ném nam chính vào chợ đen mặc cho anh ấy tự sinh tự diệt.

Nhưng nam chính đã sống sót.

Từ đó, anh ấy hoàn toàn hắc hóa. Không chỉ thành lập thế lực riêng của mình, mà còn trả th/ù Thẩm Lê gấp trăm ngàn lần.

Cuối cùng khi cô ta thoi thóp, nam chính cảm thấy vô vị, lập tức dùng một phát sú/ng kết thúc cuộc đời cô ta.

Và nhiệm vụ của tôi là đi hết đoạn cốt truyện này.

Chính là ra sức "ngủ" cùng nam chính, ra sức "vung tiền", sau đó biết điều mà ch*t đi.

Nói như vậy thì… Người đàn ông trước mặt tôi chính là nam chính Tạ Hoài Yến sao?

"Cạch."

Trong lúc tôi đang suy tư, bỗng nhiên có một cảm giác cứng rắn truyền đến ở thắt lưng.

Tôi gi/ật mình hoàn h/ồn.

Nhìn thoáng qua, thứ đang chạm vào thắt lưng tôi chính là một khẩu sú/ng.

Ch*t ti/ệt!

Nam chính, anh lấy sú/ng ở đâu ra vậy, trong nguyên tác đâu có đoạn này đâu!!!

Tôi sợ đến kinh h/ồn bạt vía.

Sát khí tỏa ra từ đối phương như băng tuyết vạn năm, khiến tôi run cầm cập:

"Rốt cuộc cô là ai?"

Cảm nhận được sát ý từ người đàn ông, tôi rùng mình một cái.

Ngay lập tức, tôi dựa vào thiết lập của nguyên tác, không dám chần chừ mà khóc lóc ôm chầm lấy anh ấy:

"Anh hỏi em là ai à, đương nhiên em là bạn gái anh rồi, ông xã~"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cha xuất viện, mẹ đã không trở về nhà

Chương 11
Ngày cha xuất viện sau ca phẫu thuật khớp háng, Lâm Nhược Tình – người đang điều hành bếp ăn cộng đồng – mới phát hiện mẹ mình là Hứa Thu Vân không hề trở về nhà, mà đã tự ý chuyển vào một khách sạn lưu trú ngắn hạn với số tiền thuê đã trả trước ba tuần. Mẹ cô để lại toàn bộ tài liệu về phục hồi chức năng, chăm sóc chứng mất trí nhớ và việc nhà, nhưng bà kiên quyết từ chối tiếp tục làm người chăm sóc toàn thời gian cho cả gia đình. Nhược Tình vốn định gánh vác mọi công việc còn trống đó, nhưng giữa những đêm thức trắng chăm sóc, hợp đồng bếp ăn mới và sự vắng mặt của người anh trai, cô dần hiểu ra: thứ thực sự cần sửa chữa không phải là sự 'tùy hứng' của mẹ, mà là thói quen coi thời gian của một cá nhân là nguồn tài nguyên miễn phí của cả gia đình. Khi mẹ quyết định thuê một căn hộ nhỏ cho riêng mình, Nhược Tình buộc phải để cha, anh trai và các dịch vụ chăm sóc thực sự gánh vác trách nhiệm của mỗi người, đồng thời học cách chấp nhận rằng việc mẹ 'không về nhà' không phải là sự phản bội, mà là khởi đầu cho một người trưởng thành giành lại cuộc sống của chính mình.
0