Trương Chu lại đáp:

“Hứa Tâm, tôi không thể ở lại đây lâu. Có nhiều chuyện tôi không thể giải thích rõ ràng, thậm chí chính tôi cũng không biết tình trạng hiện tại của mình rốt cuộc là gì. Nhưng tôi không có á/c ý với cô. Tôi phải rời đi rồi. Đợi đến khi cô có thể tìm thấy Tiệm cầm đồ Vạn Phúc, cô sẽ hiểu.”

Nói xong, Trương Chu liền bước vào một con hẻm tối.

Tôi vội vàng gọi với theo:

“Đó là tiệm của anh, chẳng lẽ anh không thể dẫn tôi đi sao?”

“Không thể.” Trương Chu không quay đầu lại, chỉ giơ tay phất phất:

“Tiệm của tôi cũng giống như việc cô c/ứu người vậy, chỉ người có duyên mới thấy được.”

Duyên phận?

Tôi cạn lời.

Trước đây toàn là tôi nói câu này với người khác, bây giờ lại có người nói với tôi rồi.

Trương Chu biến mất trong màn đêm.

Tôi xoa đầu Môi Cầu trong lòng, cũng không còn cách nào khác, đành về nhà trước.

---

Về đến nhà, tôi đặt Môi Cầu lên bàn rồi lấy ra tấm ảnh đen trắng mà Trương Chu đưa cho.

Bức ảnh rất cũ, hơi ngả vàng, nhưng hình ảnh vẫn còn nguyên vẹn, có thể thấy rõ diện mạo con phố trước cửa Tâm Trai từ trăm năm trước.

Hai bên đường có mấy cửa tiệm lớn, Tiệm cầm đồ Vạn Phúc và Tâm Trai cũng nằm trong số đó. Nhưng trên tấm ảnh, bảng hiệu của Tâm Trai chỉ lộ ra một phần. Hơn nữa, dựa vào nét chữ trên bảng hiệu, có vẻ như ngày xưa nó không phải tên là Tâm Trai. Trên ảnh chỉ lộ ra phần dưới của một chữ, nhưng cùng với một chữ khác, lại ghép thành hai chữ “Tâm Trai” mà tôi biết.

“Meo~”

Môi Cầu bò đến trước mặt tôi, kêu một tiếng.

Tôi cất ảnh đi, cúi xuống hỏi nó:

“Sao thế? Đói à? Được rồi, để lấy cá khô cho nhé.”

Tôi không tìm ra được manh mối nào từ bức ảnh, cũng không biết phải đi đâu để tìm Tiệm cầm đồ Vạn Phúc, nên cũng chẳng muốn nghĩ nhiều nữa.

Đã là ba, bốn giờ sáng.

Tôi cho Môi Cầu ăn mấy miếng cá khô, rồi ngồi trong thư phòng lật xem những ghi chép mà tổ tiên nhà họ Hứa để lại. Nhưng tôi chưa kịp xem được bao lâu, bên ngoài đường sảnh lại vang lên tiếng khóc của một người phụ nữ.

Tiếng khóc đầy ai oán.

Trong lòng tôi chợt dâng lên một cơn lạnh buốt.

Tôi sống trong một tứ hợp viện có tổng cộng mười gian phòng. Thư phòng nằm ở góc tây nam của nhà chính, bên ngoài chính là đường sảnh.

Trong nhà chỉ có một mình tôi, làm gì có chuyện có tiếng phụ nữ khóc trong đường sảnh?

Nhưng tiếng khóc kia cứ vang lên từ đó.

Khi tôi còn đang định đứng dậy xem thử...

Cọt kẹt!

Cánh cửa thư phòng tự động mở ra.

Một cơn gió lạnh lùa vào phòng.

Tôi hoảng hốt đứng bật dậy, đưa tay với lấy thanh cổ ki/ếm treo trên tường. Nhưng tay tôi vồ trúng khoảng không...

Không biết từ bao giờ, thanh cổ ki/ếm kia đã biến mất.

Tiếng khóc len lỏi vào trong phòng.

Tôi quay đầu lại...

Một người phụ nữ mặc váy lụa thêu mây lành ngũ sắc, đầu đội kim quan hoa sen, khuôn mặt trắng hồng như hoa đào đang đứng ngay trước cửa thư phòng.

Mắt nàng ta trắng dã, trống rỗng như một con hình nhân giấy, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tôi.

Da gà tôi nổi lên từng mảng, hơi lạnh chạy dọc sống lưng.

Hình nhân giấy?

Hay là… m/a?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0