Vợ Góa Của Chiến Thần

3

04/04/2026 11:51

Vạn nhất Trần Trực quay đầu lại tống cậu vào b/ệnh viện t/âm th/ần, với cái tính kén cá chọn canh của cậu, chỉ sợ sẽ bị người ta đá/nh cho ra bã.

Cậu mở miệng khô khốc:

"Không có, thật sự là bị đụng trúng."

Nghĩ một lát, cậu quyết định ra tay trước:

"Với thân phận của tôi thì Alpha nào dám không sợ ch*t mà trêu chọc, chê mạng mình dài quá sao?"

Trần Trực không nói là tin hay không tin, chỉ lạnh lùng để lại một câu: "Cậu là người phối ngẫu của Tướng quân Lục, xin cậu nhớ rõ thân phận của mình."

Cậu bị lời nói của Trần Trực chọc tức, sa sầm mặt m/ắng:

"Trần Trực, anh cũng nên nhớ rõ thân phận của mình, anh đối với người phối ngẫu của cấp trên mà nói chuyện như vậy sao?"

"Còn nữa," giọng cậu hoàn toàn lạnh đi:

"Tại sao tôi nhất định phải trở thành vật phẩm phụ thuộc của Lục Ngộ Ngạn? Không được giải quyết nhu cầu sinh lý của mình, không được xuất hiện ở những nơi công cộng để giải trí, không được gặp riêng bất kì Alpha nào nếu không sẽ bị coi là phản bội? Ngay từ đầu tôi cũng không muốn kết hôn, tôi cũng bị ép buộc!"

Cậu uất ức không chịu nổi.

Nếu Lục Ngộ Ngạn không biến thành q/uỷ, vậy chẳng lẽ mỗi kì phát tình cậu đều phải bị tr/a t/ấn không còn chút tôn nghiêm nào như hai lần trước, chỉ dựa vào hồi ức về Lục Ngộ Ngạn để vượt qua sao?

Như vậy thì quá đáng thương, quá khó khăn để chịu đựng rồi.

4.

Nghĩ đến đó, pheromone của cậu lại bắt đầu xáo động một cách bất an. Cậu vội vàng đuổi Trần Trực ra ngoài.

Ôm tuyến thể nóng bỏng, cậu tự khóa mình trong phòng. Ga giường đã được thay, không khí xung quanh cũng không còn lưu lại hơi thở của Lục Ngộ Ngạn.

Cậu vò ch/ặt chăn, gọi một tiếng:

"Lục Ngộ Ngạn!"

Không có bất kì phản hồi nào. Cậu cam chịu cuộn mình vào trong chăn.

Chu kì kì phát tình của cậu thường kéo dài ba ngày, hôm nay là ngày cuối cùng, lẽ ra các triệu chứng phải nhẹ nhất. Nhưng không biết có phải do bị chọc tức hay không, cậu cảm thấy cơ thể khó chịu hơn bao giờ hết.

Trong cơn hôn mê, không biết đã chịu đựng đến mấy giờ, một lồng ngựk lạnh lẽo đột ngột áp vào từ phía sau, và bàn tay hắn di chuyển trên người cậu, giúp cậu giải tỏa cảm giác sướng đến nghẹt thở.

Cậu cố gắng mở mắt, gọi hắn:

"Lục Ngộ Ngạn!"

Hắn khẽ "Ừm" một tiếng, rồi ghé sát hôn cậu.

Trong lòng cậu có chút uất ức, cậu quay đầu né tránh nụ hôn của hắn, giọng mang theo tiếng khóc thảm thiết chất vấn:

"Anh đi đâu? Anh bỏ mặc một Omega đang kì phát tình ở nhà như thế này, cho dù chúng ta là hôn nhân thương mại thì anh cũng quá đáng rồi!"

Càng nghĩ càng gi/ận:

"Kì mẫn cảm của anh kéo dài bảy ngày, dù tôi có không chịu nổi thì tôi cũng không hề để anh phải một mình chịu đựng. Đồ khốn kiếp, đồ tên khốn này!"

Lục Ngộ Ngạn ôm ch/ặt eo cậu, dịu dàng dỗ dành:

"Đúng, tôi là tên khốn."

Hắn cúi xuống in một nụ hôn lên môi cậu, trịnh trọng hứa:

"Sau này sẽ không như thế nữa."

Cậu không tin.

Lục Ngộ Ngạn nói trước khi ra trận sẽ về nhà đón sinh nhật cùng cậu, nhưng anh ấy đã không làm được.

Lục Ngộ Ngạn luôn thất hứa.

Rất nhiều lần.

Khi mới kết hôn, Lục Ngộ Ngạn nói đợi xử lý xong chiến sự phía Tây sẽ đưa cậu đi hưởng tuần trăng mật. Lúc đó cậu tuy sợ hắn nhưng cũng rất mong chờ được đi chơi.

Nhưng khi Lục Ngộ Ngạn trở về từ chiến khu, lại không ngừng nghỉ khẩn cấp lao tới chiến trường tiếp theo.

Cậu biết mình không nên gi/ận, nhưng trong lòng vẫn có chút thất vọng.

Đợi đến khi Lục Ngộ Ngạn rảnh rỗi thì lại trùng với kì cực mẫn cảm của hắn.

Kế hoạch tuần trăng mật bị trì hoãn hết lần này đến lần khác, cho đến khi cậu không còn mong đợi nữa, Lục Ngộ Ngạn mới dành thời gian cho cậu.

Thất vọng tích tụ từng chút một, lần này cậu cũng không tin hắn. Vì vậy, khi xoay người đụng phải một khối cơ thể rắn chắc, đầu cậu tê liệt.

Nhìn chằm chằm vào Lục Ngộ Ngạn đang nhìn mình, cậu ngây ngốc hỏi:

"Sao... sao anh vẫn còn ở đây?"

Lục Ngộ Ngạn ngừng lại, hơi thở có chút động đậy:

"Nhìn thấy tôi, em không vui à?"

Không cần phải nói vui hay không vui.

"Chỉ là hơi bất ngờ, đây là lần đầu tiên kì phát tình kết thúc rồi mà vẫn còn thấy anh trên giường."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
11 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm