Nhân Viên Này Lạ Lắm

Chương 4

14/07/2025 16:55

Một phút. Năm phút. Mười phút.

Đột nhiên, cậu buột miệng hỏi: “Sếp nè... nếu bị kẹt ở đây suốt ba tiếng, anh nghĩ mình có thể... thích em không?”

Khương Hàn Dật: “…”

“À không, em đùa đó! Ha ha. Không lẽ sếp thích gu cà vạt mèo kêu meo của em sao?”

Khương Hàn Dật liếc nhìn thật.

“Cậu… đúng là có b/ệnh.”

Triều Vỹ cười tươi như ánh nắng: “Nhưng b/ệnh của em không lây, trừ khi sếp muốn dính!”

15 phút sau – Cửa thang máy mở.

Cả hai bước ra. Khương tổng chỉnh lại cổ áo, mặt vẫn như tủ đông ba ngăn.

Triều Vỹ bước theo sau, miệng huýt sáo khe khẽ.

[Hệ thống: Độ thiện cảm từ Khương Hàn Dật: 0 → 1]

[Nguy cơ bị đuổi: 89% → 83%]

[Tự đá/nh giá: Sống sót ngoạn mục nhờ tấu hài.]

An Triều Vỹ ghi vào nhật ký trong đầu: “Ngày thứ hai đi làm. Kẹt thang máy với sếp lớn. Không ch*t. Không bị đuổi. Vẫn đẹp trai.”

Cậu cười toe: “Chắc là sếp bắt đầu quen với mình rồi ha…”

Ở phía xa, Khương Hàn Dật rút điện thoại, mở app HR.

Ngón tay anh lướt nhẹ đến mục ‘Đề xuất điều chuyển nhân sự’.

Dừng lại. Không nhấn.

Chiều thứ ba.

Cả văn phòng TAS Media đang rộn ràng như có đại hội. Cấp trên ban hành thông báo "đặc biệt khẩn cấp": THÔNG BÁO NỘI BỘ

“Toàn thể nhân viên văn phòng tầng 10 chuẩn bị tham gia buổi kiểm tra kỹ năng mềm – do đích thân Phó Tổng Khương Hàn Dật chủ trì. Ai không tham dự sẽ bị trừ thưởng quý.”

Người người hoang mang. Kẻ kêu đ/au bụng, người giả mất giọng.

Riêng An Triều Vỹ... hí hửng chọn áo sơ mi in hình pizza để mặc đi kiểm tra.

"Em đi/ên hả Vỹ?" – Đồng nghiệp hỏi.

"Không đâu. Em chỉ… là người yêu công lý và tấu hài."

“Chắc chắn hôm nay cậu bị đuổi.”

Phòng họp lớn – 14h chiều, Khương Hàn Dật đứng phía trên, tay đút túi quần, ánh mắt quét một lượt nhân viên bên dưới. Vẻ mặt như đang chọn nguyên liệu nấu bún thiu.

“Kiểm tra này không có điểm. Mục đích để đá/nh giá kỹ năng xử lý tình huống. Không cần quá căng thẳng.”

Mọi người: Không căng? Sếp ơi, căng đến mức áo sơ mi em sắp bung nút luôn nè!

Khương Hàn Dật giơ tay lên: “Từng nhóm ba người. Mỗi nhóm chọn một phong bì trên bàn, bên trong có tình huống giả định. 15 phút chuẩn bị. 3 phút trình bày. Bắt đầu.”

Triều Vỹ bị ép vào nhóm với hai người xa lạ:

• Một anh mặt đơ như dân IT ngủ gục ba ngày.

• Một chị kế toán có vẻ gh/ét cậu từ ánh nhìn đầu tiên.

Cậu vui vẻ chọn phong bì. X/é ra, đọc lớn: “Tình huống: Khách hàng VIP nổi nóng đòi hủy hợp đồng giữa buổi họp. Làm sao để xử lý khủng hoảng mà không ảnh hưởng đến hình ảnh công ty?”

Anh IT: “Tôi... chịu.”

Chị kế toán: “Vì sao tôi chung nhóm với cậu?”

Triều Vỹ gật gù: “Không sao, không sao! Để tui lo!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0