Phán Quyết Dịu Dàng

Chương 8

01/07/2026 10:33

“Tên đi/ên đó ấy…”

“Không tìm được cô là phát đi/ên.”

“Say khướt xong lại chạy đến gây sự với tôi.”

“Suýt nữa thì lấy chai rư/ợu đ/ập tôi chấn động n/ão.”

“Người thì đi mất rồi…”

“Lúc ấy mới nhớ ra phải trả th/ù.”

“Đúng là th/ần ki/nh.”

“Cả hai người đều có b/ệnh.”

Anh ta cười kh/inh miệt.

“Đã thích người ta đến thế…”

“Mà lại chẳng dám đường đường chính chính công khai.”

“Cứ tưởng mình là tình thánh.”

“Nực cười.”

“Hề Tức.”

“Cô không phải người cùng một thế giới với bọn tôi.”

“Tôi thật sự rất gh/ét cô.”

“Cho nên…”

“Chạy đi.”

“Những kẻ như bọn tôi…”

“Không chơi nổi tình yêu thật lòng đâu.”

Nói xong.

Anh ta uống cạn ly cà phê trước mặt.

Đứng dậy bỏ đi.

Sau khi anh ta rời khỏi.

Tôi chỉ cười nhạt.

Vài ngày sau.

Khi nhìn thấy Tạ Thừa Dã đứng trước cửa nhà mình.

Tôi chẳng hề bất ngờ.

Chỉ khẽ nheo mắt.

Che đi ánh nắng gay gắt.

Anh tựa người vào xe.

Nhìn tôi bước đến.

Đến khi chỉ còn vài bước.

Anh bỗng cử động.

Sải bước thật nhanh về phía tôi.

Gần như chạy đến.

Rồi ôm ch/ặt tôi vào lòng.

Cả người anh run lên.

Giọng nói cũng r/un r/ẩy.

“Hề Tức…”

“Sao em dám…”

Anh g/ầy đi rất nhiều.

Chiếc cằm tì trên vai tôi.

Cấn đến đ/au cả xươ/ng.

Tôi đẩy anh ra.

“Cút.”

Như không nhìn thấy sự khước từ của tôi.

Anh lại nắm lấy cổ tay tôi.

“Hề Tức.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt như đang nói về h/ận.

Lại như đang nói về yêu.

“Anh không kết hôn.”

“Ngay cả lễ đính hôn…”

“Cũng bị anh phá tan tành.”

“Hơn tám tháng qua…”

“Cuộc sống của anh hỗn lo/ạn đến cực điểm.”

“Sống không bằng ch*t.”

Vừa nói.

Anh càng siết ch/ặt tay tôi.

“Hề Tức.”

“Anh sẽ không cưới Lục Lê nữa.”

“Mỗi lần nhìn thấy cô ấy…”

“Anh lại nhớ đến dáng vẻ đ/au khổ của em.”

“Anh chỉ cần em.”

“Như vậy em hài lòng chưa?”

Tôi lạnh nhạt đáp:

“Liên quan gì đến tôi?”

Anh cười lạnh.

“Ngay lúc lễ đính hôn…”

“Em gửi đoạn video đó cho anh.”

“Chẳng phải để anh không thể tổ chức hôn lễ yên ổn sao?”

“Chẳng phải muốn khiến anh sụp đổ sao?”

“Em làm được rồi.”

“Khoảnh khắc xem đoạn video đó…”

“Anh gần như phát đi/ên.”

“Bỏ mặc tất cả…”

“Chạy đi tìm em.”

“Rồi nhìn thấy…”

“Một căn phòng trống rỗng…”

“Cùng…”

Anh nghẹn giọng.

Đưa bàn tay trái lên.

Ngón áp út đeo một chiếc nhẫn kim cương.

Là chiếc nhẫn…

Tôi từng m/ua.

“Còn có…”

“Chiếc nhẫn của em.”

“Hề Tức…”

“Em thật sự biết cách giày vò anh.”

Hơi thở anh run lên.

Giọng nói hạ thấp.

“Em thắng rồi.”

“Anh hối h/ận.”

Tôi nghe mà buồn cười.

Nên thật sự bật cười.

Đúng vậy.

Mọi thứ…

Đều nằm trong kế hoạch của tôi.

Đêm trước lễ đính hôn.

Tôi cố ý nhắc lại chuyện cũ.

Để anh nhớ đến quá khứ.

Nhớ về khoảng thời gian…

Chúng tôi yêu nhau nhất.

Mang theo những ký ức ấy…

Đi đính hôn.

Rồi đúng lúc anh áy náy nhất.

Tôi gửi cho anh…

Đoạn video ghi lại tất cả những gì mình từng trải qua.

Tôi vốn có thói quen dùng video ghi lại cuộc sống.

Những ngày hạnh phúc bên Tạ Thừa Dã.

Và…

Những ngày sau khi chia tay.

Bị cuộc đời giày vò.

Thứ tôi gửi cho anh…

Chính là những đoạn sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm