Tôi cũng không hiểu vì sao anh bỗng nhiên nổi gi/ận.
Anh sải vài bước tới bên giường, cúi người áp sát.
“Triệu Vũ, cậu nói lại lần nữa xem chúng ta không thân.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Anh một tay giữ ch/ặt vai tôi, mang theo thứ sức lực vừa kiềm chế vừa buông thả, đẩy mạnh tôi ngã xuống giường.
“Được. Vậy tôi sẽ giúp cậu nhớ lại cho rõ ràng, rốt cuộc chúng ta… có thân hay không.”
Trời đất quay cuồ/ng, môi anh không cho tôi cơ hội phản kháng mà hạ xuống.
Nóng bỏng.
Nguy hiểm.
Cho đến khi anh cắn rá/ch lưỡi tôi.
Tôi đ/au đến bật người né sang một bên.
“Quý Tầm, anh là chó à?”
Tôi dốc hết sức đẩy anh ra, lăn lộn sang đầu bên kia giường, cuống cuồ/ng móc quần áo trong túi giấy ở cuối giường ra mặc vào người.
“Nếu anh đã quyết định quay về với gia đình thì làm cho tròn vai cha dượng, làm chồng cho tốt. Đừng có đi làm nam người mẫu nữa, cũng đừng tùy tiện trêu chọc người khác.”
Tôi cài cúc lo/ạn xạ, chỉ muốn rời khỏi nơi ngột ngạt này càng nhanh càng tốt.
Anh bước tới, nắm lấy tay tôi đang cài cúc, ép tôi quay lại đối diện anh.
“Triệu Vũ, cậu đang nói nhăng nói cuội cái gì vậy? Tôi lấy đâu ra gia đình? Lấy đâu ra vợ con?”
Nhìn vẻ ch*t cũng không chịu nhận ấy của anh, một luồng lửa tà bốc thẳng lên đầu tôi.
“Được. Có gan thì theo tôi ra tiệm net.”
“Tiệm net? Đi đó làm gì?”
“Đi gặp thằng con ngoan ngày nào cũng chạy tới đối thơ tình, miệng thì luôn miệng nói anh là người ba tuyệt vời nhất của nó.”
Quý Tầm nhìn chằm chằm vào tôi, như muốn tìm xem tôi còn say hay không.
“Con nít nào? Đối thơ gì?”
05
Tôi vừa thu dọn quầy bar vừa lẩm bẩm.
“Nó thường tới vào buổi chiều sau giờ tan học. Nhưng hôm qua tôi đưa nó một trăm, bảo nó đừng tới nữa. Hôm nay nó có đến hay không tôi cũng không biết. Chúng ta chỉ có thể đợi. Hoặc anh chọn nói thật với tôi ngay bây giờ.”
Quý Tầm không đáp.
Anh nhìn tấm poster quảng cáo hoạt động dán trên tường.
“Cậu dùng thơ tình của tôi làm trò gì vậy?”
Tôi gãi đầu ngượng ngập.
“Làm ăn ế quá, phải tạo chút chiêu trò. Tôi đem mấy bài anh từng viết cho tôi năm xưa… c/ắt ra dán nửa câu, ai đối được nửa sau thì nạp mười tặng mười.”
“Sau đó có một thằng nhóc ngày nào cũng tới, lần nào cũng đối đúng từng chữ.”
Quý Tầm hỏi:
“Nó là ai?”
Nghe anh hỏi vậy tôi lại nổi gi/ận.
Cảm giác như anh cố tình giả ng/u.
“Con anh chứ ai. Quý Tầm, rốt cuộc anh còn muốn giấu tôi chuyện gì?”
Anh ngồi sang một bên, nhíu mày.
Lần này anh không phản bác ngay, nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn như đang nhìn một kẻ đi/ên.
Quả nhiên, sau giờ tan học thằng nhóc lại tới như mọi hôm.
Nó không để ý Quý Tầm đang ngồi bên cạnh, chạy thẳng tới quầy, đặt một tờ một trăm nhàu nhĩ lên bàn.
“Chú ơi, mẹ m/ắng cháu rồi. Mẹ nói không được tùy tiện nhận tiền người khác, bảo cháu mang trả chú.”
Tôi không nhận tiền, chỉ liếc nhìn Quý Tầm.
Anh vẫn ngồi đó bình tĩnh như không quen biết đứa trẻ này.
Tôi nhìn thằng bé hỏi:
“Nhóc, ba cháu đâu? Hôm nay có ở nhà không?”
Nó rõ ràng không ngờ tôi lại hỏi vậy.
Ánh mắt lóe lên vẻ hoảng lo/ạn, gương mặt nhỏ đỏ bừng, ấp úng:
“B… ba cháu đi công tác rồi. Đúng, đi công tác, không có ở nhà…”
Tôi ngắt lời, chỉ về phía ghế sofa bên kia.
“Vậy cháu nhìn người đang ngồi bên đó xem, có quen không?”