Lần cảm mạo phong hàn này, chủ tử ban cho ta nhiều th/uốc thương tích cùng vật phẩm bồi bổ.
Nhưng ta là am vệ khỏe mạnh, ít khi dùng đến, bèn đem phần dư tặng cho A Hoa đồng hương. Nàng là cung nữ ở Thượng Y viện, nhập cung sớm hơn ta nửa năm, trước nay thường hay chiếu cố ta.
"Những vật này đều do bệ hạ ban tặng?"
Ta gật đầu, thuận miệng dặn dò: "Chớ để người khác nhìn thấy."
"Ngươi yên tâm." A Hoa mừng rỡ ngắm nhìn các lọ th/uốc, buông lời đùa cợt: "Bệ hạ không tặng ngươi vật gì khác sao? Đồ không dùng được mang đến cho ta đổi bạc cũng được."
A Hoa thích tiền, gan cũng lớn.
Nhưng vật phẩm chủ tử ban tặng sao có thể tùy tiện cho người khác?
Ta không đáp, lấy hết bạc lẻ trên người đưa nàng.
"Nếu thiếu tiền, cứ tìm ta."
A Hoa đón lấy chẳng chớp mắt, chợt nheo mắt, từ đống lọ th/uốc lôi ra một chiếc.
"Thứ này ta không cần."
Ta ngờ vực đón lấy, thấy hai chữ "Bổ Thận" trên lọ sứ trắng muốt liền ho sặc sụa.
"Đây cũng là bệ hạ ban tặng?"
"...... "
"Há chẳng quá chu đáo sao?"
Ta vội vàng biện giải giùm chủ tử: "Chủ tử quan tâm đời sống thuộc hạ mà thôi."
Lời chưa dứt, chợt nghe tiếng bước chân phía sau.
Ám vệ cùng cung nữ ở riêng một chỗ cũng là đại kỵ.
Ta vội thoái lui lên ngọn cây gần đó, A Hoa cũng nhanh chóng thu xếp hành lý rời đi. Nhưng nàng đi nhầm hướng, đối diện bổng gặp chủ tử cùng thái hậu.
A Hoa vội quỳ xuống hành lễ.
Thấy ánh mắt chủ tử dừng lại trên người nàng, lòng ta nhảy lên cổ họng.
May thay, y sớm cho phép A Hoa lui xuống.
Nhưng chủ tử chợt dừng chân tại chỗ.
Sợ gây động tĩnh, ta không dám rời đi ngay.
Dù sao chủ tử cũng sẽ sớm rời đi.
Ta đang nghĩ thế, chợt cảm nhận thứ cảm giác quen thuộc khó chịu ấy lại ập đến.
Lần này càng thêm dữ dội.