DOANH DOANH MÃN

Chương 17

14/04/2026 15:24

“Không khổ cực.” Ta ngáp một cái, hơi buồn ngủ, “Ta có nương, có Tứ muội, có A Lão... Sau này lại có chàng và Đậu Khấu, thì càng không khổ cực.”

Cuộc sống trước đây có hơi khó khăn, nhưng ta quả thực không tính là khổ cực, người khổ cực, đều là những người xung quanh ta, phải chăm sóc ta, hài tử ngốc nghếch này, họ phải mệt mỏi biết bao. Nhất là Tứ muội, rõ ràng muội ấy nhỏ tuổi hơn ta, nhưng lại luôn phải lo lắng cho ta. Đêm trước khi nhập cung, muội ấy còn dạy ta phải làm thế này thế nọ.

Mặc dù muội ấy đã hết lần này đến lần khác cảnh cáo ta không được nhớ đến muội ấy, còn nói mình cũng sẽ không nhớ đến ta, nhưng—

“A Chỉ A Chỉ.” Ta ngẩng đầu nhìn Ân Chỉ, ánh mắt đầy mong đợi: “Chàng có gặp Tứ muội của ta không?”

“Nếu chàng gặp được muội ấy, có thể thay ta nói với muội ấy, cứ nói là... Ta đã ngoan ngoãn nghe lời muội ấy, làm những điều muội ấy dặn, quan trọng hơn là, ta không hề nhớ đến muội ấy, thật sự không hề nhớ đến muội ấy.”

Ân Chỉ im lặng, hồi lâu, Người cười một tiếng: “Ta từng gặp Tứ muội của Tiểu Mãn, muội ấy bây giờ... sống rất tốt.”

“Thật sao?”

Ta thở phào nhẹ nhõm, vui mừng khôn xiết, “Tứ muội sống tốt, ta liền vui.”

Cuối cùng ta còn không quên dặn dò Ân Chỉ: “A Chỉ A Chỉ, lần sau chàng gặp muội ấy, ngàn vạn lần đừng quên những lời ta nhờ chàng giúp nói nhé!”

Ân Chỉ ấn đầu ta vào lồng n.g.ự.c chàng, hồi lâu, giọng nói nhẹ nhàng: “Được, ta nhất định sẽ chuyển lời.”

18.

Những ngày tháng trôi qua thật bình lặng yên ổn, nhưng dường như lại có chút khác biệt.

Ân Chỉ lại gọi Lý Ngự y đến khám b/ệnh cho ta một lần nữa, nhưng lần này không phải xem đầu óc, Lý Ngự y bắt mạch cho ta xong, rồi nói với Ân Chỉ: “Hoàng thượng, nương nương có hỷ rồi.”

Các tiểu cung nữ, tiểu thái giám trong điện đều lộ vẻ mừng rỡ, Ân Chỉ cũng cười phân phó Tô trung quan ban phát thưởng ph/ạt.

Ta hỏi Ân Chỉ, có hỷ là ý gì. chàng xoa đầu ta, giọng điệu ôn hòa: “Tiểu Mãn sắp làm nương rồi.”

Làm nương? Ta không tự chủ được mở to mắt, nhìn chàng: “Là ta sắp làm nương thân sao?”

Thật là quá không thể tin được. Một người như ta, cũng có thể làm nương sao?

“Sao lại không thể?” Ân Chỉ đưa tay, khẽ búng vào trán ta, hỏi ngược lại một câu, rồi dịu giọng an ủi ta: “Đừng lo lắng, Tiểu Mãn làm nương, chỉ cần chơi với hài tử là được.”

Tuy chàng nói vậy, nhưng ta vẫn còn do dự.

Dù sao trong ký ức của ta, nương là người nấu cơm giặt giũ, chứ không phải chơi với ta. Nhưng Ân Chỉ lại bảo ta đừng lo, chàng nói: “Tiểu Mãn đừng sợ, mọi việc đã có phụ thân này lo liệu rồi.”

Chàng nói thế, ta liền thật sự không lo lắng nữa. Mỗi ngày ở Hòa Khánh Điện, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, may mắn có Đậu Khấu bầu bạn với ta, ba tháng trôi qua chớp mắt, ta cuối cùng cũng có thể đi tìm Gia Ninh rồi.

Trước khi ra ngoài, Đậu Khấu trước hết buộc một chiếc gối tròn dẹt vào eo ta, rồi mới mặc y phục mới cho ta. Ta không biết nàng làm vậy để làm gì, nhưng chắc chắn là vì muốn tốt cho ta, nên ta không hỏi gì cả, dù sao thì cho dù nàng nói, có lẽ ta cũng sẽ không hiểu.

Hôm nay Ân Chỉ thượng triều, không thể ngồi Ngọc lộ của chàng, thế là Bão Ngọc giúp ta chuẩn bị kiệu loan (kiệu của phi tần), khi đến Thúy Vi Các, Gia Ninh đang tắm nắng. Bây giờ tuy là buổi chiều, cũng sắp Lập Thu rồi, nhưng ta vẫn thấy rất nóng, mà nàng cứ thế nằm đó, chẳng thèm che đậy gì.

Thấy ta, nàng lười biếng ngáp một cái, mệt mỏi chào hỏi một tiếng: "Tiểu Mãn đến rồi à...”

Ta ngồi xuống chiếc ghế dựa bên cạnh nàng, kinh ngạc nhìn cái bụng tròn hơn ta rất nhiều của nàng: "Gia Ninh Gia Ninh, muội cũng sắp làm nương thân rồi sao?!”

“Phải đó.” Nàng nheo mắt lại, mặt đầy vẻ khó chịu: “Thật là phiền c.h.ế.t đi được, ngày nào cũng muốn ngủ, lại không thể không muốn...”

Ta suy nghĩ một chút, ghé sát tai nàng, hỏi một câu ta đã muốn hỏi từ lâu: "Gia Ninh, tiểu oa nhi (đứa bé) sinh ra từ đâu vậy?”

“Hả?” Gia Ninh kỳ lạ nhìn ta một cái, rồi chợt tỉnh ngộ, cười bí hiểm: “Chậc, cái này á...”

Hiển nhiên, nàng nhất định biết đáp án.

"Gia Ninh Gia Ninh." Ta ôm cánh tay nàng, lay qua lay lại, "Gia Ninh tốt, muội nói cho ta biết đi mà!”

Có lẽ là bị ta làm phiền không chịu nổi, Gia Ninh liên tục xua tay xin tha: “Được rồi được rồi, Tiểu Mãn đừng lay nữa, ta nói cho tỷ, ta nói cho tỷ—”

Ta ghé sát vào, nàng khẽ cười: “Là chui ra từ lòng bàn chân tỷ đó!”

“Thật sao?” Ta có chút nghi ngờ, nhưng nhìn vẻ mặt chắc chắn của Gia Ninh, ta lại theo bản năng hơi tin lời nàng nói.

Thế là buổi tối trở về Hòa Khánh Điện, ta lập tức hỏi Ân Chỉ: "A Chỉ, Gia Ninh nói tiểu oa nhi sẽ chui ra từ lòng bàn chân ta, có thật không?”

Ân Chỉ thấy ta vẫn còn buộc chiếc gối tròn dẹt, liền đưa ta về tẩm điện, giúp ta tháo xuống. Ném chiếc gối tròn dẹt sang một bên, chàng hôn lên má ta: "Gia Ninh nói đúng, tiểu oa nhi quả thực là chui ra từ lòng bàn chân, đợi đến tháng Ba sang năm, Tiểu Mãn sẽ thấy hài tử.”

Vì Ân Chỉ cũng nói như vậy, xem ra Gia Ninh không trêu chọc ta.

Chỉ là không hiểu sao, sau này số lần Ân Chỉ đồng ý cho ta đến Thúy Vi Các tìm Gia Ninh chơi càng ngày càng ít đi, và chiếc gối tròn dẹt Đậu Khấu buộc ở eo ta, cũng dần trở nên căng phồng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
7 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13
12 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Bao Nuôi Kim Chủ Phá Sản, Tôi Lại Mang Thai Con Của Anh Ta

Chương 1
Năm thứ ba tôi được bao nuôi bằng tài nguyên, kim chủ phá sản. Là một ngôi sao hạng bốn vô danh, tôi lập tức vênh váo hẳn lên, rút thẻ đen ra, ép kim chủ trở thành nô lệ của mình. Suốt ba tháng. Ban ngày Phong Quyết cắm đầu đi làm, ban đêm lại "làm việc" với tôi. Chơi quá điên, kết quả không cẩn thận làm bụng tôi lớn lên. Tôi định dùng que thử thai ép hắn kết hôn bí mật với mình để chịu trách nhiệm, nào ngờ trước mắt bỗng hiện lên từng hàng bình luận. 【Tên pháo hôi này quậy đủ chưa? Thật sự tưởng nam chính công phá sản rồi sẽ cưới cái bình hoa nhân yêu như cậu ta à?】 【Nam chính công là thiếu gia thật của nhà giàu số một. Chỉ sa cơ đến tháng sau thôi là được nhận về nhà, rồi sẽ liên hôn với trúc mã thụ môn đăng hộ đối...】 【Cứ để pháo hôi tiếp tục tìm đường chết đi! Đợi nam chính công trở về nhà, hắn sẽ xử luôn đứa con hoang ghê tởm trong bụng cậu ta, rồi nhốt cậu ta vào phòng tối, trả thù đến nơi đến chốn...】
10