Khi cô bạn thân chạy trốn đến nhà tôi, chúng tôi ba người đang ăn trưa.

Cô ấy đứng ở cửa, nhẹ nhàng giải thích: "Cãi nhau với Trần Dịch, qua đây ở hai ngày."

Đây là kế hoạch lý tưởng của tôi và cô ấy.

Cô ấy đến ở, thì chắc chắn sẽ ở cùng tôi, đồng thời giải quyết được cả hai phiền toái là Trần Dịch và Cố Hoài Xuyên, gặp vấn đề gì cũng có thể cùng nhau bàn bạc, một mũi tên trúng nhiều đích.

Lý tưởng thì đầy đặn, nhưng thực tế lại g/ầy gò.

Không bao lâu sau, Trần Dịch đã đuổi đến, còn dẫn theo con trai của họ.

Tôi thắc mắc: "Lúc cậu đến đây có báo cho anh ta à?"

"Sao có thể!"

"..." Đáng c h ế t, tên đàn ông này thật nhạy bén!

Tôi ngước mắt nhìn kẻ "bá đạo" trước mặt, chồng của cô bạn thân sau mười năm.

Giữa hàng lông mày của anh ta đã m ấ t đi vẻ non nớt và hung hăng của thời trẻ, trông lại còn có phần hiền hòa, chỉ có điều khí chất vẫn khó mà tiếp cận, lúc không cười nhìn khá d ữ d ằ n.

Tôi thì thầm: "Cũng đẹp trai đấy chứ, trước đây chẳng phải cậu thích kiểu đàn ông cứng rắn, dứt khoát này sao?"

"Một tay anh ta có thể giữ c h ặ t hai tay tớ, cậu bảo tớ làm sao mà thích nổi?"

Tôi tò mò: "Rốt cuộc tối qua các cậu xảy ra chuyện gì?"

Cô bạn ngập ngừng: "Tớ... tớ không nói được!"

"..."

Trần Dịch nắm tay con trai, lịch sự gật đầu với Cố Hoài Xuyên: "Làm phiền rồi, nhà tôi ba người đến ăn ké."

Cố Hoài Xuyên dường như đã quen thuộc, chỉ cười gật đầu: "Cùng ăn đi."

Mặc dù tôi và cô bạn thân không nói chuyện nhiều, nhưng không khí trong bữa ăn rất tốt.

Có thể thấy hai gia đình thường x u y ê n ăn uống cùng nhau, Cố Hoài Xuyên và Trần Dịch trò chuyện tự nhiên, hai đứa trẻ ăn xong cũng nắm tay nhau đi chơi xếp hình.

Tôi và cô bạn thân chui vào phòng sách bàn kế hoạch đối phó.

"Nếu tối nay Trần Dịch cũng ở lại, cậu định làm gì?"

"Tớ sẽ không để anh ta ở lại, lát nữa tớ sẽ bảo anh ta về."

"Vậy cậu..."

Cô bạn nhìn tôi chằm chằm: "Tớ định bỏ t r ố n."

"Hả?"

Cô bạn mặt mày ủ rũ: "Tớ thực sự không chịu nổi nữa, bây giờ chỉ cần nhìn thấy Trần Dịch là chân tớ mềm nhũn! Thế giới của người lớn sao phải chịu đựng như thế này?"

"Cậu ta còn đáng s ợ hơn hồi đi học nữa!" Cô ấy nói, "Hồi đó cậu ta có h u n g h ă n g thì cũng không b/ắt n/ạt tớ, bây giờ thì cứ nhè tớ ra mà b/ắt n/ạt..."

Tôi ôm lấy cô bạn thân.

Cô ấy vẫn đang lẩm bẩm than thở.

"Cậu biết không? Sau lưng Trần Dịch có một vết s/ẹo dài lắm, tớ không biết trước đây anh ta có từng dính líu đến xã hội đen không, tớ thật sự rất s ợ!"

Cô ấy rơm rớm nước mắt: "Mà anh ta thật là b i ế n t h á i, tối qua còn bắt tớ phải sờ anh ta, có ai lại như thế chứ…

"Vô lý cứ bắt tớ sờ anh ta, vô lý lại bắt tớ ngủ chung giường, vô lý mà thành vợ chồng... Huhuhu..." Cô ấy khóc thút thít: "Có ai như thế không, tớ với anh ta còn không thân nữa mà!"

"Bỏ trốn thôi."

Tôi lau nước mắt trên mặt cô ấy: "Tớ sẽ chạy cùng cậu."

Cô bạn ngẩng đầu lên, nhất thời quên cả khóc: "Tối qua nam thần của cậu cũng hung d ữ à?"

"..."

Tôi thật sự không dám kể chuyện tối qua Cố Hoài Xuyên đã làm gì với tôi, bèn bịa đại: "Cố Hoài Xuyên lạnh lùng lắm, tớ không thích.”

"Vả lại cậu cũng chạy rồi, tớ ở lại một mình làm gì nữa."

"Huhu," cô bạn ôm ch/ặt tôi, “Cưng, cậu tốt thật!"

Tôi vỗ vai cô ấy: "Nào, cùng nghĩ cách trốn thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị cư dân mạng chỉ trích, tôi và con gái trở thành đôi bạn thân

Chương 6
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, con gái tôi ngày nào cũng nằm ườn ở nhà chơi điện thoại. Tôi không nhịn được nên tiện miệng than vãn một câu trên mạng, nhưng phản ứng của cộng đồng mạng khiến tôi chấn động. 【Cô bé đáng thương quá, bạn bè đồng trang lứa đều được đi chơi, còn con bé chỉ có thể ở nhà chơi điện thoại.】 【Thế mà còn bị mẹ nó bêu rếu lên mạng nữa chứ.】 Tôi không hiểu nổi: 【Đáng thương chỗ nào? Rõ ràng là nó lười ra ngoài, chứ đâu phải tôi không cho nó đi chơi.】 Hai bình luận được nhiều lượt thích nhất là: 【Ngày nào cũng bảo con đi chơi, thế bà đã đưa tiền cho con chưa?】 【Chủ thớt à, bà nên thấy đủ đi, chơi điện thoại là hình thức giải trí đỡ tốn kém nhất rồi, con gái bà đang tiết kiệm tiền cho bà đấy.】 Thấy tôi không tin, cư dân mạng cá cược với tôi một ván. Ngày hôm sau, tôi làm theo lời họ dạy, bán tín bán nghi gõ cửa phòng con gái. "Công ty tặng hai tấm vé vào sở thú, con có muốn đi cùng mẹ không?" Con gái sững người mất 2 giây. Đột nhiên, nó buông điện thoại xuống.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Vì Ngọc Chương 7
Đổi chồng Chương 8
Lạc Hy Chương 6