9.

Lý Trạm nói những lời quá khốn nạn, cố tình vùi dập người khác.

Vùi dập tôi và cả chính anh.

Tôi không nhịn được, đ/á/nh anh một trận.

Túm lấy anh, đ.ấ.m ba cú vào bụng dưới. Lý Trạm nhăn mày, không đ/á/nh trả một cú nào.

Tôi tức đi/ên, cắn một miếng vào cằm anh, hằn học nói: “Tôi thích học ở đâu là chuyện của tôi, cậu không có quyền quản. Có phải cùng một con đường hay không, cậu nói cũng không tính!” Rồi lại dời lên, hôn môi anh ấy.

Lý Trạm né một cái, liền bị tôi t/át một cái, rồi ngoan ngoãn. Cứ như người ch*t, mặc cho tôi hôn.

Tôi càng hôn, lửa gi/ận càng bùng lên. Mặt Lý Trạm thì lạnh lùng, nhưng cơ thể lại nóng ran.

Đúng là giả vờ.

Sau khi trút đủ gi/ận, tôi lại bình tĩnh trở lại.

Đỡ vai Lý Trạm, nén cơn gi/ận hỏi anh: “Nói cho tử tế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Nói Lý Trạm không thích tôi, tôi không tin một lời nào. Tôi còn không hiểu anh sao?

Tôi chính là "gu" của Lý Trạm.

Theo lời Lý Trạm nói, thì tôi “không thừa một phân, không thiếu một phân, mỗi một tấc đều lớn lên trong tim anh.”

Nếu Lý Trạm không thích tôi, trên đời này sẽ không có ai mà anh thích nữa. Sự tự tin này, chính là do Lý Trạm mang lại cho tôi.

Mười năm đó, người đàn ông này thà m.ó.c t.i.m ra đưa cho tôi chơi còn hơn để tôi đi.

Một tháng qua, Lý Trạm đã bị tôi dạy dỗ đến ngoan ngoãn.

Thi thoảng bị học hành làm phiền, anh nhe răng nanh, tôi hôn hai cái là lại thuần phục.

Nếu không phải có chuyện gì xảy ra, Lý Trạm không thể bất thường như thế, cố gắng đẩy tôi ra xa. Tôi nghĩ, có chuyện gì thì nói ra, giải quyết là xong.

Nhưng Lý Trạm dường như không nghĩ như vậy. Anh lạnh lùng hỏi: “Nổi đi/ên xong chưa?”

“Nổi đi/ên xong rồi thì buông tay.” Anh đẩy tôi ra, chỉnh lại quần áo bị tôi làm lộn xộn, “Cậu thích ở Thành Hoa thì cứ ở. Cậu nói đúng, tôi không quản được cậu, tương tự, cậu cũng đừng đến quản tôi nữa.”

10.

Lý Trạm đã không đến trường cả tuần.

Anh thể hiện thái độ rõ ràng với tôi – chừng nào tôi chưa đi, anh sẽ không đi học.

Chuyện bên này còn chưa biết xử lý thế nào thì ba tôi lại đi công tác về, vì chuyện chuyển trường mà hai cha con cãi nhau một trận.

Tôi tiện miệng nói với ông ấy: “Ba đừng quản chuyện của con nữa, đi kiểm tra sổ sách công ty đi.”

Ba tôi rất tự tin: “Con thì biết cái quái gì về chuyện công ty? Tự lo cho bản thân đi!”

“Ba làm ăn đắc tội với bao nhiêu người, trong lòng ba tự hiểu. Mấy năm nay ba chỉ lo chạy hợp đồng, đã bao giờ kiểm tra sổ sách chưa? Đê ngàn dặm vỡ vì tổ kiến, ba không để tâm, đến lúc bị lừa thì có mà khóc. Bảo ba kiểm tra sổ sách có phải chuyện gì to t/át đâu, tiện tay làm luôn đi.”

Ba tôi nhìn tôi một cái, cười khẩy: “Anh cũng lo lắng nhiều thật đấy.”

Nghe giọng này, có vẻ ông ấy đã để tâm rồi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ lời nói của tôi không có trọng lượng, ba tôi không nghe.

Sau đó, tôi cố ý hay vô ý đề cập thêm vài lần, ba tôi bắt đầu kiểm tra.

Kiểm tra một cái thì quả nhiên phát hiện ra vấn đề.

Giám đốc Cảnh lại bận rộn rồi. Hy vọng lần này ông ấy sẽ có chút chí khí, đừng để bản thân bị phá sản nữa.

Còn bảy năm nữa mới đến lúc ông ấy phá sản, nếu đến lúc đó thật sự không ổn, tôi sẽ giúp ông ấy.

Tôi không thể bắt được Lý Trạm ở trường, nên dứt khoát thuê một căn nhà gần nhà anh.

Lòng tôi vẫn còn bực, không vội vàng đi tìm anh ấy.

Lý Trạm chính là cái tính đó, gặp chuyện gì cũng thích tự mình gánh vác. Miệng còn kín hơn vỏ hến.

Ngày xưa, khi phong trào chống tội phạm đến tai anh ấy, anh ấy đang bận ngập đầu, nhưng trước mặt tôi vẫn im re. Mãi đến khi có phán quyết, tôi mới biết anh ấy đã bị bắt.

Lý Trạm không chịu nói, tôi đành phải tự mình điều tra.

Tôi thuê thám tử tư theo dõi anh ấy vài ngày, quả nhiên tìm ra manh mối.

“Ba cậu ta làm ăn thua lỗ, v/ay ba triệu tiền lãi cao rồi bỏ trốn, giờ chắc chắn không chỉ là con số đó. Bọn đòi n/ợ thỉnh thoảng đến tìm, thằng này cũng không phải tay vừa, chưa bao giờ nằm yên chịu đò/n. Mỗi lần đến đòi n/ợ đều bị đ/á/nh cho cả hai bên đều bầm dập. Bọn đòi n/ợ cũng chán nản, đ/á/nh nhau vài lần thì đạt được thỏa thuận, mỗi tháng trả 800 tệ. Thằng này làm đủ thứ nghề, 800 tệ cũng đủ chi trả.”

“Nhưng dạo này bọn đòi n/ợ nghe nói cậu ta kết bạn với một người giàu có, nên chê 800 tệ quá ít, muốn cậu ta v/ay người bạn giàu có đó 20 vạn, trả một lần luôn.”

Tôi hiểu ra rồi, "người bạn giàu có" đó chính là tôi. Thảo nào Lý Trạm lại sốt sắng muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với tôi.

Tôi trả tiền cho thám tử, muốn anh ta theo dõi thêm hai ngày nữa.

Người thám tử xua tay từ chối: “Không được, thằng nhóc đó phát hiện ra tôi rồi, đuổi theo tôi hai con phố. Nếu không phải tôi chạy nhanh, chắc chắn đã bị đ/á/nh rồi. Nếu theo nữa, có mà bị đ/ập cả bảng hiệu.”

Tôi cũng không ép.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiên Kim Thật Sự Trở Về, Thái Tử Sai Ba Người Đàn Ông Đến Quyến Rũ Ta

Chương 9
Ta là chân kim được đón về từ núi sâu. Kẻ giả kim kia thấm nhuần thư hương, khí chất xuất chúng, vốn là nhân tuyển phi tần thái tử do Bác Lăng Dung gia nuôi dưỡng từ nhỏ. Thái tử sợ đồ quê mùa như ta cướp mất hôn sự với người trong tim hắn, bèn sai mấy huynh đệ đến quyến rũ ta. Ta đều chẳng từ chối ai. Hôm nay sờ sờ cơ bụng của Tướng quân Thượng trẻ. Ngày mai lại vỗ nhẹ mông cong của Hầu gia Lục nhỏ. Rảnh rỗi còn trêu chọc cả thái tử - thuần túy để chọc nôn người ta. Ba tháng sau, các huynh đệ thái tử đều thề dốc bảo đã hạ gục được ta. Trên bàn tiệc, không khí đột nhiên yên ắng lạ thường. Mấy người vì chuyện ai mới thực sự chiếm được ta mà tranh cãi đỏ mặt tía tai, thậm chí lao vào ẩu đả. Khi nhận ra bị ta lừa, bọn họ đồng lõa tìm ta thanh toán. Ngoại ô, mấy kẻ bị ta đánh gục nằm rên rỉ trên đất. Chẳng ai hiểu nổi vì sao một đứa quê mùa từ núi ra lại có võ công kinh hồn đến thế. Ta lau vết máu trên kiếm, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người. "Nga Mi Sơn chứ đâu, ta chưa nói sao?"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
2
độc nô tì Chương 8