Phu Nhân Muốn Ở Góa

Chương 5

24/12/2024 21:57

Đến tối, khi ta rời khỏi cửa hàng phấn son, nhận thấy gần đó có một nơi mới mở, tên là Nam Phong Quán.Trước đây từng nghe người ở biệt trang nói rằng, tiểu quan ở Nam Phong Quán ai nấy đều cực kỳ tuấn tú, nhưng phần lớn có thân thế đáng thương.Chỉ cần trả tiền cho bọn hắn, bọn họ có thể múa hát làm vui lòng khách.

Từ nhỏ đến lớn ta sống trong biệt trang ít khi được ra ngoài, giờ nhìn thấy liền cảm thấy tò mò.Hơn nữa, biết đâu nơi đây có cơ hội kinh doanh nào đó, hợp tác được với cửa hàng phấn son của ta, chẳng phải một công đôi việc sao?

Suy nghĩ vậy ta quyết định đi xem thử.Nhưng A Tiêu và Như Ý vẫn còn đang đi theo ta, vào đó thẳng thừng thì không hay lắm.

Che miệng ho nhẹ một tiếng ta nói:“Hai người về phủ trước đi, ta muốn ghé thăm Thẩm Lang.”

M/ộ áo quan của Thẩm Tiêu Hành được đặt gần đây, thường xuyên có dân chúng tới c ú n g b á i.

Đợi họ thành công rời đi, ta đội mũ sa che mặt, cuối cùng yên tâm mà bước vào Nam Phong Quán.

Vào rồi, ta gọi ngay tiểu quan nổi tiếng nhất do bà chủ giới thiệu.

Quả nhiên, người ấy trông xinh đẹp đến nao lòng, không khác gì lời đồn bên ngoài người ta nói.Nhưng thân thế lại b i t h ả m

Lại bị chính cha ruột b/án vào đây.

Ta nghĩ bụng, bản thân mình cũng chẳng hơn là bao.– Sống trong biệt trang mười mấy năm, trở về nhà, không hưởng được phúc, lại phải thay chị gả cho một người không yêu, điều này khác gì bị b/án đi đâu?

Chỉ có điều ta may mắn hơn, vì vừa gả đến phu quân đã q u a đ ờ i.

Hai kẻ đồng thương tâm ngồi lại bên nhau, ôm đầu khóc ròng.

Khi câu chuyện trở nên sôi nổi, ta đã hứa sẽ chuộc thân cho tiểu quan, thậm chí còn cầm ly r ư ợ u nhỏ trên bàn lên nhấp một ngụm, để làm dịu cổ họng.Nhưng chỉ sau vài ly r ư ợ u nhỏ hơi nóng bốc lên.Khuôn mặt cùng cơ thể ta đều nóng bừng, ngày càng trở nên n ó n g b ỏ n g.Tiểu quan trước mắt từ một người dần dần biến thành hai, tầm nhìn mắt cũng dần dần trở nên mơ hồ.Ta chỉ nghĩ muốn tìm một nơi mát lạnh, để toàn thân đều áp vào.

Không biết qua bao lâu, cũng không biết từ đâu vang lên một tiếng động lớn.Ta phảng phất như nghe thấy tiếng khóc t h é t của tiểu quan.Còn có giọng nói n g h i ế n r ă n g n g h i ế n l ợ i của A Tiêu mà gọi tên ta:“Từ Oanh Oanh! Người thật là bản lĩnh đấy!”

Mơ màng mà mở mắt ra, ta mới nhận ra A Tiêu đã ở ngay trước mặt, như thể hắn ta định muốn lên tới giường t ó m lấy ta.Ta phun vào hắn ta một ngụm, nhưng lại bị hắn giữ c h ặ t cổ chân, kéo vào lòng hắn ôm ấp.Cả thế giới q u a y c u ồ n g, ta bị A Tiêu đặt lên lưng hắn.Nhưng ta vẫn không chịu ngoan ngoãn.Trong miệng cứ lẩm bẩm rằng nóng, tay thì đặt lên tai A Tiêu, cố gắng tìm chút mát mẻ để làm dịu cơ thể mình.

A Tiêu không thèm để ý đến ta.Ta liền g ắ t g a o mà dán c h ặ t vào lưng hắn, ghé sát vào tai hắn thổi hơi:“Ta không muốn về phủ tướng quân.”Ta nhíu mày, r ê n r ỉ:“Tuy rằng cho ta thật nhiều thật nhiều tiền, nhưng mỗi ngày buổi đêm ngủ ở đó ta đều gặp á c m ộ n g, ta s ợ h ã i có một ngày bỗng nhiên Hoàng Thượng hạ chỉ bắt ta t u ẫ n t á n g... Cũng s ợ h ã i Thẩm Tiêu Hành hóa thành q u ỷ trở về tìm ta.”“C/ầu x/in ngươi, đừng đưa ta trở về đó.”

A Tiêu khựng người trong chốc lát, bước chân vẫn không dừng lại.“Ta nóng quá.”Tay ta dần dần di chuyển lên cổ của A Tiêu

Cảm giác mát lạnh khiến ta không kiềm chế được mà uốn éo cơ thể.Ta ngẩng đầu lên, giọng nói r u n r ẩ y mang theo chút ngọt ngào không thể che giấu, nhỏ giọng nhẹ nhàng nói:“A Tiêu, trên người ta khó chịu lắm, ngươi có thể h ô n ta không?”

Lúc này đây, bước chân hắn ta dừng lại hoàn toàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mượn Giống

Chương 7
Năm mẫu thân lâm trọng bệnh, ta đem thân mình bán đi. Bán cho Nhị gia Mạnh Cẩn Hành của phủ Vĩnh An Hầu. Phu nhân nói, sinh được nam tử liền nâng ta làm thiếp. Đêm nay, Nhị gia đè ta trên án thư gỗ tử đàn. "Vân Chi, sinh cho gia một đứa con trai, gia sẽ cho ngươi tất cả." Ta nằm ngửa, đầu ngón tay khẽ móc lấy đai lưng chàng: "Nhị gia nói lời giữ lấy lời?" Đúng khoảnh khắc ấy, trước mắt bỗng hiện ra hàng chữ—— 【Nha đầu ngốc này còn ở đó hỏi "nói lời giữ lấy lời", sinh xong con liền phải chết.】 Đầu ngón tay ta khựng lại, càng nhiều chữ hiện ra: 【Sinh con ngày thứ ba, phu nhân Lưu thị liền dìm nàng vào giếng cạn mà chết. Bên ngoài nói là sản hậu phát điên, đứa trẻ thuộc về phu nhân.】 【Kẻ làm công cụ thảm nhất toàn vở kịch, không một ai hơn.】 Sống lưng ta cứng đờ, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Nhị gia không hề hay biết, cắn vành tai ta cười: "Sao thế? Sợ rồi?" Ta mỉm cười, vươn tay quàng lấy gáy chàng, kéo xuống: "Sợ? Vân Chi chỉ sợ hầu hạ Nhị gia không chu đáo." Dòng chữ lại hiện ra: 【Nàng vẫn còn cười, thật đáng thương.】 【Nha đầu ngốc, xong việc mau chạy đi!】 Ta thầm nghĩ: Chạy? Cũng phải đợi ta sinh được con rồi mới chạy. Bởi lẽ ta đến phủ Vĩnh An Hầu này, vốn dĩ chẳng phải để làm thiếp—— Ta là đến để mượn giống.
Cổ trang
Nữ Cường
0
Giấc Nồng Chương 7
Chiêu Thời Chương 7
Ngọc Lầm Chương 9
Thuê Phu Quân Chương 8