Tôi: [Cậu đâu rồi?]
Trạch Thố Bạch: [Thư phòng.]
Tôi: [Tớ có chuyện muốn nói, cậu có rảnh không?]
Trạch Thố Bạch: [Quan trọng lắm sao?]
Tôi: [Ừm, rất quan trọng.]
Trạch Thố Bạch: [Vậy cậu qua đây đi, tớ cũng có việc quan trọng cần nói.]
Tôi cất điện thoại, bước về phía thư phòng.
Đứng trước cửa, tôi còn tự diễn tập mấy lần mới dám mở cửa.
Rèm cửa thư phòng đóng kín mít.
Trạch Thố Bạch ngồi trước laptop, dường như đang xem thứ gì đó.
Ánh sáng màn hình chiếu lên mặt khiến hắn trông hơi đ/áng s/ợ.
Sắc mặt hắn rất khó tả, nhưng lại thoáng vẻ nhẹ nhõm kỳ lạ.
"Muốn nói gì với tớ?" Trạch Thố Bạch ngồi tại chỗ, ngẩng lên nhìn tôi.
Dù đang cười nhưng lại khiến tôi rợn người.
Hay là… Để lúc khác rồi nói?
"Cứ nói đi, biết đâu... Sau này không còn cơ hội nữa thì sao?"
Phải, biết đâu lần sau tôi sẽ không đủ can đảm.
Mau nói đi!
"Thực ra không quan trọng lắm đâu, chỉ là... Tớ muốn nghỉ việc." Tôi nói xong, nhưng không thấy phản ứng nào từ Trạch Thố Bạch.
Ngay cả biểu cảm trên mặt hắn cũng không đổi, chỉ chậm rãi tháo kính xuống: "Trước khi xem xét cho cậu nghỉ việc, tớ có điều cực kỳ quan trọng cần cậu giải thích."
"Là gì?"
"Tớ từng hỏi cậu, chúng ta chỉ là qu/an h/ệ cấp trên cấp dưới thôi đúng không?"
"Đúng."
"Cậu chắc chắn giữa chúng ta không có gì khác ngoài qu/an h/ệ đó?"
Tôi cố chấp gật đầu.
Trạch Thố Bạch từ từ xoay màn hình laptop lại, lộ rõ bức ảnh hai chúng tôi đang hôn nhau.
"Bùi Vo/ng Ngôn, cậu giải thích xem qu/an h/ệ cấp trên cấp dưới bình thường nào lại có ảnh thế này?"
Tiêu rồi.
Tiêu thật rồi!
Tôi xong đời rồi!
Sao Trạch Thố Bạch có những bức ảnh này?!
Hắn chụp khi nào? Sao tôi không nhớ?
Thấy tôi im bặt, Trạch Thố Bạch lướt tiếp những bức ảnh khác.
Tôi kinh hãi nhận ra.
Không chỉ ảnh hôn, mà còn có cả ảnh... Sau khi ân ái.
Dù chỉ lộ mặt tôi, nhưng bối cảnh xung quanh cùng vết tích trên cổ… Đứa ng/u cũng hiểu ảnh được chụp ở tình huống nào.
Tôi đờ đẫn nhìn hắn: "Cậu nhớ hết rồi?"
Không ngờ, hắn lắc đầu: "Chưa."
"Vậy sao cậu phát hiện những bức ảnh này?"
Trạch Thố Bạch đứng dậy, chậm rãi tiến đến trước mặt tôi, dừng lại cách tôi chưa tới một bước chân.
Quá gần.
“Nói thật, từ lúc thấy cậu ở bệ/nh viện, tớ đã cảm thấy qu/an h/ệ của chúng ta không đơn giản. Không phải cấp trên cấp dưới thông thường, càng không chỉ là bạn thân.”
"Tại sao?"
"Nếu chỉ là bạn, tớ sẽ không cho cậu vào nhà, không cho cậu treo quần áo trong tủ đồ tớ, càng không cho cậu lên giường tớ."
Hóa ra hắn đã nghi ngờ từ lâu.
Tôi còn tưởng mình lừa được hắn.
Thực chất hắn chỉ chưa muốn vạch trần.
Quên mất, Trạch Thố Bạch vốn là người như thế.
Không có bằng chứng x/á/c thực, hắn sẽ không lật bài ngửa.