Trải qua chuyện này, tôi cứ ngỡ Úc Văn Chu đã nghĩ thông suốt rồi.
Nhưng hình như, hắn lại càng đi/ên hơn.
Hắn sẽ ôm tôi, lẩm bẩm bàn bạc xem sau khi tóm được cái gã song tính trèo lên giường kia thì phải xử lý thế nào.
"Tiểu Quất, ném cậu ta xuống biển cho cá ăn, liệu có phải là quá nhân nhượng rồi không?"
Úc Văn Chu vừa nói vừa nắn bóp hai cái tai của tôi ép lại thành hình tai thỏ.
"Mày nói xem tao có nên băm vằn cậu ta ra trước không? Dùng con d/ao thật cùn, ch/ặt từng tấc từng tấc một."
"Hay là nh/ốt lại trước đã, không cho ăn, không cho uống, cũng không cho ngủ, cứ từ từ mà hànhz hạz cậu ta như thế?"
......
Chương 12:
Hù dọa đến mức tôi mất ngủ gặp á/c mộng hết đêm này đến đêm khác.
Tôi cho rằng, vẫn nên giải quyết vấn đề này từ tận gốc rễ.
Thế là mỗi lúc Úc Văn Chu làm việc, tôi sẽ lả lướt bước catwalk của loài mèo đi qua, vờ như vô tình bấm mở một trang web mang năng lượng tích cực nào đó.
Lúc Úc Văn Chu ra lệnh cho thuộc hạ, hễ nghe thấy chỗ nào có mùi sai trái, tôi liền há miệng cắn hắn một cái thật đ/au.
Còn nếu Úc Văn Chu làm đúng, tôi sẽ ngoan ngoãn li/ếm li/ếm ngón tay hắn như một phần thưởng khích lệ.
Tới đây nào, hãy cùng mèo nhỏ trở thành một người tràn đầy năng lượng tích cực nhé.
Cùng với việc cái bụng lại nhô to thêm một chút, tôi bắt đầu mắc chứng buồn ngủ rũ rượi.
Rõ ràng buổi trưa tôi nằm sấp trong ổ mèo ngủ cơ mà, thế quái nào nửa đêm tỉnh giấc, tôi lại nằm chình ình trên giường của Úc Văn Chu.
Úc Văn Chu đang ngủ rất say.
Tôi trở mình, ngáp dài một cái.
Cái ngáp này vừa dứt, một cỗ nhiệt nóng ran quen thuộc, lại lại lại cuộn trào ập tới.
C/ứu mạng với!
Sao kỳ động dục đến mà chẳng màng thời gian địa điểm gì hết trơn vậy trời.
Phải biết là, bây giờ tôi đang nằm chình ình trên giường của Úc Văn Chu đấy!
Hai chân mềm nhũn, tôi nhẹ nhàng gỡ mình ra khỏi cánh tay của Úc Văn Chu, vã cả mồ hôi lạnh.
Ngay cái giây phút tôi sắp sửa tẩu thoát thành công, Úc Văn Chu bỗng dưng siết tay một cái, kéo nguyên một cục mèo là tôi đ/ập chát trở lại người hắn.
Trong giọng nói của Úc Văn Chu mang theo ý cười:
"Chạy đi đâu thế?"
"Đã bảo rồi mà, phải ở lại ngủ cùng tao chứ."
Kỳ động dục lần thứ ba.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng đợt đ/au nhói râm ran lan truyền khắp cơ thể.
Chân tay bắt đầu dài ra, bộ lông mèo bông xù cũng dần dần biến mất.
Tôi h/oảng s/ợ nhắm ch/ặt hai mắt lại.
Chẳng dám hé nhìn Úc Văn Chu lấy một cái.
Liệu hắn có coi tôi là quái vật không?
Liệu hắn có sợ tôi không?
Nếu hắn biết tôi chính là cái gã song tính trèo lên giường đêm đó, hắn sẽ ném tôi xuống biển, hay dùng d/ao băm vằm tôi ra, rồi vứt tôi vào phòng tối đây?
Tôi sụt sịt mũi, hai mắt vô dụng cay xè đi.
Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi.
Úc Văn Chu buông một tiếng thở dài thật khẽ, thật khẽ.
Hắn cúi xuống, hôn lên giọt nước mắt ấy.
Khi tôi mở mắt ra, đầu óc vẫn còn hơi hoang mang.
Úc Văn Chu đang ở rất gần tôi, gần đến mức chóp mũi hai người suýt chạm vào nhau.
"Bị dọa sợ rồi à?"
Hắn dùng hai tay áp nhẹ vào má tôi:
"Là lỗi của tôi, sau này không dọa Tiểu Quất nữa, chịu không?"
Tôi trợn tròn hai mắt, nhìn thấy rõ hình bóng của chính mình ngay lúc này phản chiếu trong đôi ngươi của Úc Văn Chu.
Tóc cam, và mang hình dáng của một con người.
Chóp mũi thì ửng đỏ, đôi mắt ngập nước sương m/ù mịt mờ, giống như uất ức sắp bật khóc đến nơi.
"Anh... anh biết rồi sao?"
"Ừm."
Úc Văn Chu đưa tay xoa xoa vò vò mái tóc tôi:
"Trên đời này đào đâu ra con mèo con nào thông minh đến vậy chứ. Vừa biết tôi cất chìa khóa ở đâu, lại còn biết tr/ộm chìa khóa của tôi đi c/ứu người?"
"Đó là do tôi cố tình để ở đó đấy. Kể từ cái hôm ở b/ệnh viện biết được em là mèo song tính, tôi đã đoán ra được tất cả rồi. Có điều chính vụ chùm chìa khóa này đã khiến tôi khẳng định chắc nịch rằng, em chính là người tôi vẫn luôn tìm ki/ếm bấy lâu nay."
Tôi nghiêng đầu sang một bên:
"Anh không thấy tôi kỳ lạ sao?"
Một con mèo hiếm gặp có thể biến thành người, lại còn là giống loài song tính nữa chứ.
Úc Văn Chu cúi đầu, đặt một nụ hôn lên giữa trán tôi.
"Không kỳ lạ chút nào."
"Em là mèo con của tôi, mang hình hài gì tôi cũng đều thích."
"Huống hồ, trên thế giới này người người đều sợ tôi, ai rồi cũng sẽ phản bội tôi, vứt bỏ tôi… nhưng em thì không."
Úc Văn Chu lặp lại một lần nữa:
"Mèo con của tôi sẽ không bao giờ làm thế."