Bóng rổ đ/ập xuống đất, nảy lại vào lòng bàn tay.

Những bước chân bật nhảy và mồ hôi vận động kéo tôi trở về những ngày tháng chưa chuyển đến biệt thự của Tống Kim Hành.

Cuộc sống bên cạnh Tống Kim Hành nhung lụa ngọc ngà, nhưng chân lại không chạm đất.

Tôi mượn trận bóng này giải phóng triệt để tâm tính đã bị kìm nén suốt mấy tháng qua.

Hoàn toàn quên mất thời gian trôi đi.

Mãi đến khi ráng chiều đỏ cam nhuộm kín chân trời.

Cậu bạn chơi bóng khoác vai tôi, thở hổ/n h/ển giơ ngón cái:

"Anh bạn, kỹ thuật khá đấy, kết bạn WeChat đi hôm nào hẹn đá/nh tiếp?"

Đúng lúc chuông reo, điện thoại rung lên trong túi quần.

Người gọi: [Tiểu Thần Tài Đại Phật Gia].

Tôi nuốt nước bọt, nhìn đồng hồ.

Đã năm giờ rưỡi rồi.

Tống Kim Hành bảo tôi năm giờ phải về tìm cậu ấy.

Tôi buông thõng tay, lau mồ hôi lòng bàn tay vào đường chỉ quần.

Sao tự nhiên không dám nghe máy thế này?

Chuông reo rất ngắn, mười giây sau thì tắt.

Rất nhanh, cuộc gọi thứ hai gọi đến.

Tôi còn đang mải nghĩ xem nên bịa lý do gì để thoái thác.

Đối phương lại gọi đến cuộc thứ ba.

"Gọi rát thế? Bạn gái kiểm tra à?" Cậu bạn bên cạnh trêu chọc.

Tôi mím ch/ặt môi, thật sự không cười nổi.

Quá tam ba bận, cuộc điện thoại này tôi bắt buộc phải nghe.

Không thể để Tống Kim Hành biết tôi mải chơi bóng quá đà, nếu không sau này e là khó có cơ hội ra ngoài chơi nữa.

Tôi điều chỉnh lại hơi thở gấp gáp sau khi vận động, nhấn phím xanh nghe máy.

"Xin lỗi thiếu gia.

"Tôi đi bộ mệt quá nên ngồi nghỉ ở công viên, kết quả ngủ quên mất trên ghế dài, quên cả giờ giấc.

"Giờ tôi về ngay đây, cậu đừng gi/ận..."

Chữ cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng.

Bởi vì, ngay khoảnh khắc tôi ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc.

Đang lẳng lặng đỗ bên ngoài sân bóng, không biết đã ở đó bao lâu rồi.

"Chung Tuyền."

Trong điện thoại, tên tôi bị giọng điệu kh/inh mạn ngh/iền n/át giữa hai hàm răng.

Giọng Tống Kim Hành lạnh lùng, truyền qua sóng điện thoại vào tai, có chút méo mó.

"Hôm nay cậu đã làm ba việc khiến tôi gh/ét."

Tim tôi hẫng một nhịp rơi thẳng xuống.

Trong đầu chỉ xoay quanh một dòng chữ lớn:

Tống Kim Hành biết tôi lừa cậu ấy rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm