Chợ quỷ (Linh Châu 36)

Chương 16

25/09/2024 09:00

Sau đó đã xảy ra một khung cảnh khiến cả tôi và Tống Phi Phi phải trợn tròn con mắt.

Trương Bân đi đến trước th* th/ể của tên đầu trọc, rồi dùng con d/ao găm móc n/ội tạ/ng của anh ta ra.

Sau đó, lại bôi phần m/áu chảy ra từ n/ội tạ/ng lên cổ mình.

Anh ta bước từng bước về phía cái chuồng, tự như tên á/c q/uỷ bước ra từ địa ngục, sự đi/ên cuồ/ng xen lẫn tàn đ/ộc ngập tràn trong đôi mắt.

“Hiểu Hiểu, đừng sợ.”

“Tất cả những kẻ từng làm hại em, đều phải ch*t.”

“Anh sắp xuống đó cùng em rồi, em sẽ không còn phải cô đơn nữa đâu.”

Anh ta mở cửa lồng ra, vào khoảnh khắc con mèo Cửu Dương xổ khỏi lồng, nó nhào lên rồi gặm nát cổ anh ta.

“Nhanh lên nhanh lên, tranh thủ thời gian!”

Tôi và Tống Phi Phi đang cố gắng hết sức dùng con d/ao găm cứa sợi dây thừng, cả hai sốt sắng tới nỗi mồ hôi ướt đẫm trán.

Trương Bân đúng thật sự là một tên đi/ên!

Hắn lại dám dùng chính bản thân để luyện chế mèo Cửu Dương.

Chờ anh ta bị con mèo này ăn xong, cả tôi và Tống Phi Phi đang bị vận xui đeo bám không thể là đối thủ của nó nữa.

Chưa nói đến chuyện, hai người chúng tôi không mang theo món pháp khí nào bên mình.

Có vẻ như con mèo này đã bị bỏ đói rất lâu rồi.

Nó cắn x/é từng miếng thật lớn một, tốc độ cực kỳ nhanh.

Dường như tôi có thể nhìn thấy những chiếc xươ/ng sườn dày đặc của Trương Bân.

Tên đi/ên này!

Con d/ao găm của Tống Phi Phi là loại được chế tác đặc biệt với cái giá c/ắt cổ, nó thật sự có thể c/ắt sắt như bùn.

Nhưng chúng tôi đã cứa sợi dây thừng này một lúc lâu rồi, nhưng vẫn không thể c/ắt đ/ứt nó.

Có lẽ, sợi dây thừng này cũng là oán vật.

D/ao găm bình thường chắc chắn không thể c/ắt đ/ứt thứ này.

Tôi nắm thật ch/ặt con d/ao găm trong lòng bàn tay, rạ/ch ra một vệt m/áu dài trong lòng bàn tay.

Cuối cùng sợi dây thừng cũng đ/ứt, tôi và Tống Phi Phi xoa khuỷu tay đứng dậy, chạm phải một đôi mắt sâu thẳm như mực.

“Ừng ực!”

Tống Phi Phi gi/ật gấu áo tôi, cô nuốt nước bọt liên tục.

Có vẻ như, kích thước của con mèo Cửu Dương này lại lớn hơn rồi.

Nó đứng ở đó với ánh mắt sâu thăm thẳm, đôi mắt nhìn chằm chằm chúng tôi như thể loài báo đốm.

“Có phải nó đang nhìn chúng ta không?”

Mèo Cửu Dương nheo mắt lại, tầm mắt dần di chuyển từ tôi lên người Tống Phi Phi.

Tôi chặn phía trước Tống Phi Phi, có phần đồng cảm với cô ấy:

“Có lẽ nó đã no rồi, thấy cậu có vẻ yếu, nên lát nữa nó sẽ lao lên gi*t cậu trước.”

Tống Phi Phi ớn lạnh thở hổ/n h/ển.

Vào đúng khoảnh khắc ấy, con mèo Cửu Dương cử động.

Một bóng đen lao vụt qua bên người tôi với tốc độ sấm chớp, nhanh tới nỗi tôi gần như không kịp phản ứng.

Con d/ao găm trong tay tôi rạ/ch trúng phần đuôi của nó, vang lên một loạt âm thanh kim loại va chạm.

“Keng!”

Tống Phi Phi bị móng vuốt của nó đ/ập trúng, cô văng đi trong không trung ra xa mấy mét, đ/ập vào bức tường xi măng rồi ngã bịch xuống đất.

“Khụ khụ!”

Tống Phi Phi đ/au đớn ôm ch/ặt lồng ngựk, rồi phun ra một ngụm m/áu lớn.

Trong không khí tràn ngập mùi m/áu tanh nhức mũi.

Tôi khom người xuống nhìn chằm chằm con mèo Cửu Dương không rời mắt, bộ n/ão đi/ên cuồ/ng hoạt động.

Mặc dù mèo Cửu Dương âm tà, nhưng nó lại thuộc tính dương.

Người sống thuộc dương, cửu vi dương.

Vả lại tà thuật sư thời cổ đại sẽ cho chúng ăn gạo nếp trộn chu sa định kỳ.

Mèo Cửu Dương được luyện thành công không sợ q/uỷ quái, không sợ bùa giấy và ki/ếm gỗ đào.

Cực kỳ khó đối phó.

Chuyện đến nước này, chỉ đành dùng âm khắc dương thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
3 Bên vực thẳm Chương 6
5 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ba quy tắc Chương 11
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm