Khi mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, Yến Ngật Phong đã hoàn toàn thích nghi với thế giới không có ánh sáng.
Anh có thể tự cầm gậy dò đường đi một quãng dài.
Cũng đã lâu lắm rồi anh không nổi cáu.
Mọi người đều vui mừng.
Nhưng ngay trong bầu không khí hân hoan ấy, tôi lại nhận được đơn ly hôn từ anh.
Cùng với đó là hợp đồng mời làm việc từ một dàn nhạc hàng đầu.
“Yến Ngật Phong...” Tôi không biết nói gì hơn.
“Cậu không n/ợ tôi.”
“Kiều Lâm, quen cậu, tôi rất vui.” Tôi nghe anh nói.
Thế là chúng tôi kết thúc cuộc hôn nhân chỉ vỏn vẹn 8 tháng.
Dù sao cũng chỉ là cuộc hôn nhân không tình cảm, nên việc ly hôn cũng dứt khoát.
Như món quà chia tay, tôi nhận lời mời của dàn nhạc.
Dàn nhạc ấy thường xuyên lưu diễn khắp thế giới.
Thế là tôi rời Giang Thành, bắt đầu chu du khắp nơi với cây đàn cello.
Suốt một thời gian dài, tôi không gặp lại Yến Ngật Phong, cũng chẳng liên lạc với anh, nhưng vẫn thấy tin tức về anh trên báo.
Người ta đồn đại về việc người thừa kế khiếm thị của Yến thị đã chinh phục thương trường như thế nào.
Đúng là rất giỏi, tôi thầm cảm thán.
Đến ngày thứ 5 dàn nhạc lưu diễn tại Sri Lanka, đó cũng là tròn 1 năm tôi và Yến Ngật Phong ly hôn.
Khi ấy, Sri Lanka đang ấm áp.
Không như Trung Quốc đang chìm trong cái lạnh buốt giá và ẩm ướt.
Vừa kéo rèm cửa khách sạn, chuẩn bị nghỉ ngơi, “ting” một tiếng, điện thoại nhận được tin nhắn.
[Tiểu Kiều, ngủ ngon.]
Nhưng khi tôi mở điện thoại, tin nhắn đã biến mất.
Trong khung chat chỉ còn lời tạm biệt Yến Ngật Phong gửi từ 1 năm trước.
Điện thoại hiển thị 11 giờ đêm.
Lúc đó bên Trung Quốc đã là 1 giờ sáng.