8.

Sau một buổi chiều lang thang trên phố, ăn một chút đồ ăn vặt và uống một xíu trà sữa, tôi liền về nhà.

Vừa bước vào liền được Giang Thành ôm lấy: “Viện Viện, anh biết ngay mà, Viện Viện của chúng ta đã phải chịu nhiều oan ức lắm.”

Tôi ngồi trên sô pha, anh kéo ghế đẩu ngồi trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi, hai mắt chớp chớp nhìn tôi chằm chằm.

Lông mi của anh còn dài hơn của tôi, nhìn mà tôi khó chịu vô cùng, bắt đầu nhéo hai má anh gi/ày v/ò một lúc lâu, trong lòng mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Anh biết? Anh biết cái beep gì?

Giang Thành nói gọi điện mà không thấy em bắt máy nên anh gọi cho bạn em.

Tôi vỗ trán, suy trước tính sau mà quên mất Giang Thành có phương thức liên lạc của mấy đứa bạn thân tôi.

Hèn chi mới không nhận mười mấy cuộc gọi mà anh ấy đã không điện cho tôi nữa.

Giang Thành nói: “Cái cô Mộc Tiểu Tiểu kia thế mà dám chặn em ở trường, hay là chúng ta đến trường em, báo với bên tuyển sinh và hướng nghiệp một tiếng?”

“Không cần đâu, có hơi lố quá đó.” Tôi gần như không nghĩ gì, buột miệng đáp.

Dù sao chuyện Mộc Tiểu Tiểu bị đuổi khỏi công ty Giang Thành cũng là việc chung, chuyện cô ta chặn tôi ở trường chỉ có thể xem là chuyện riêng.

Con cái nhà ai cãi nhau xong về nhà dẫn phụ huynh lên? Tìm nhà trường? Tôi đã là sinh viên đại học rồi, không ngây thơ đến thế đâu.

Nhưng tôi không ngờ Mộc Tiểu Tiểu lại ngây thơ đến vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng sang tên hết nhà đất cho em chồng, chồng tôi lại vỗ tay tán thưởng. Ba ngày sau, khi máy bay cất cánh, bà mới phát hiện sổ hộ khẩu thiếu mất một trang.

Chương 9
Khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, bà cụ đột nhiên xuất hiện ở cuối hàng, mái tóc hoa râm bay lòa xòa trong gió điều hòa, tay bà nắm chặt một chiếc túi ni lông, bên trong là mấy chiếc bánh bao vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
0