Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 369: Một cái ấn ký

05/03/2025 15:57

Dịch giả: Tiểu Băng

Bạch Tiểu Thuần vô cùng hãi sợ, nếu đối phương chỉ có một người, Bạch Tiểu Thuần sẵn sàng quay lại, đường hoàng đối địch.

Nếu là hai ba người, Bạch Tiểu Thuần cũng vẫn có thể đá/nh một chầu, hắn tự tin với sức mạnh nhục thể của mình, hai ba tu sĩ cùng cảnh giới chưa đủ sức gi*t được hắn.

Nhưng bây giờ... cả tới mấy chục mạng, lại còn hừng hực sát khí, làm sao địch nổi!

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng h/ận Tiểu Ô Quy.

Tiểu Ô Quy không phải không biết Bạch Tiểu Thuần h/ận nó, nhưng nó rất khoái chí, không ngừng phấn khích reo hò.

"Hặc hặc, tới đây tới đây, một đám gà nhép, có bản lĩnh tới đấu với chủ nhân nhà ta!" hét xong, xong rì rầm với Bạch Tiểu Thuần.

"Tiểu Bạch đừng sợ, chỉ là một đám gà nhép thôi, chờ chúng tới, ngươi ném ta qua, ta chụp ch*t bọn chúng!"

"C/âm miệng, đều tại ngươi!" Bạch Tiểu Thuần gầm lên, hắn không dám ném Tiểu Ô Quy đi nữa, chậc, cái tên mặt ấn kí rùa đen vẫn còn đang đi/ên tiết đuổi sau lưng kia, Bạch Tiểu Thuần chỉ còn biết cắm đầu mà chạy, sau lưng hắn, đủ loại màu sắc của vô số thuật pháp chớp lóe, nào lửa, nào băng, nào dây leo, nào sấm chớp, nào phi ki/ếm, … đang thi nhau đi/ên cuồ/ng đuổi theo công kích.

Uy lực những thuật pháp này đương nhiên không bằng cấm chế, nhưng số lượng quá nhiều, tụ lại cũng tạo thành một lực sát thương kinh người không hề thu kém, vả lại quan trọng nhất là Bạch Tiểu Thuần không thể lôi Quy Văn nồi ra giả ch*t, sức mạnh cấm chế không thể xốc Quy Văn nồi lên để đá/nh hắn, nhưng đám người sau lưng đó… họ có tay nha!

"Thôi hết, Ấn Ký sơn đã chấm dứt, sao vẫn còn chưa mở truyền tống ra, còn không truyền tống, là ta ch*t chắc!" Bạch Tiểu Thuần rên rỉ, sau lưng là những tiếng gào thét m/ắng mỏ.

"Bạch Tiểu Thuần, đừng chạy!"

"Ngươi không phải mới vừa rất kiêu ngạo sao, sao biến thành thỏ thế hả?"

"Hừ, hồi nãy ngươi khiêu chiến chúng ta mà, bây giờ chúng ta cho ngươi cơ hội đây, đứng lại, quyết một trận tử chiến với chúng ta đi!"

Mấy chục tu sĩ kết đan hóa thành mấy chục làn cầu vồng đuổi theo Bạch Tiểu Thuần, tu sĩ Tinh Hà Viện bị ấn kí Tiểu Ô Quy trên mặt là đi/ên tiết nhất, y đã nhiều lần thử đủ cách chùi dấu rùa đen đó nhưng không lần nào thành công, những người xung quanh ai nhìn hắn cũng mặt mày cổ quái, nín nhịn vô cùng vất vả.

Thế nên tu sĩ này là người gào khí thế nhất.

"Bạch Tiểu Thuần, ta phải gi*t ngươi!"

Oanh oanh oanh!

Bạch Tiểu Thuần né kịp phi ki/ếm, lướt qua biển lửa, nhưng vẫn bị mấy tia sét đá/nh trúng, Thiết Đản trong ngựk mấy lần muốn lao ra, nhưng đều bị Bạch Tiểu Thuần ấn vào.

"Không được ra, ở đây toàn là người x/ấu." Bạch Tiểu Thuần dựa vào da dày th!t b/éo, cắm đầu mà chạy. Mảnh đất truyền thừa này diện tích không lớn lắm, với tốc độ của mọi người, chưa bao lâu là đã chạy hết một vòng.

Những kẻ đuổi theo chẳng những vô cùng kiên nhẫn, mà còn sáng suốt thông minh, thấy mãi mà vẫn chưa truyền tống, họ bắt đầu chia ra ba đường, từ ba hướng khác nhau kẹp lại.

Bạch Tiểu Thuần gào toáng lên.

"Đây là các ngươi ép ta!!"

"Tiểu Ô Quy, ra đây!" Bạch Tiểu Thuần hét, Tiểu Ô Quy đã chờ sẵn, hưng phấn gào lên khoái chí, nhoáng một cái đã xuất hiện trong tay Bạch Tiểu Thuần, được hắn ném mạnh ra sau!

Tốc độ của Tiểu Ô Quy tu sĩ kết đan không thể nào né kịp, bộp một phát, nó đã ịn lên mặt một đại hán Cực Hà Viện phía bên phải.

Đại hán kêu thảm một tiếng, lảo đảo lùi lại, miệng phun m/áu tươi, răng gẫy mấy cái, ngẩng đầu lên, trên má phải đã có một cái hình rùa đen.

Có đầu, có đuôi, có tứ chi... Rất sống động...

Đại hán sửng sốt, theo bản năng đưa tay lên chùi, nhưng chùi không được, bèn quay sang tu sĩ Tinh Hà Viện cũng bị Tiểu Ô Quy vỗ trúng như mình, phảng phất như thấy chính bản thân mình, mắt đỏ lên, gào vang trời, đi/ên m/áu rượt theo Bạch Tiểu Thuần.

Do phẫn nộ, tốc độ đại hán bạo tăng, vượt qua tất cả mọi người, vọt tới sát bên Bạch Tiểu Thuần.

"Bạch Tiểu Thuần, ch*t đi cho ta!" Đại hán vung tay, sau lưng mơ hồ xuất hiện một cái M/a Thủ.

M/a khí ngập trời, M/a Thủ duỗi ra, tóm lấy Bạch Tiểu Thuần.

Vừa bay tới chộp, m/a thủ vừa không ngừng to ra, nhanh chóng hóa ra tới mấy trăm trượng.

M/a Thủ vừa bay tới, Bạch Tiểu Thuần cũng vung tay, đỉnh tím xuất hiện, đ/ập mạnh vào m/a thủ.

Cả tử đỉnh lẫn m/a thủ đều vỡ tan, sóng trùng kích quét ngang, đại hán Cực Hà Viện phun m/áu.

Bạch Tiểu Thuần lại chẳng không tổn hao gì, nhưng trong lòng bừng bừng lửa gi/ận, hét to.

"Tiểu Ô Quy!"

Tiểu Ô Quy hưng phấn nhào vào tay hắn, Bạch Tiểu Thuần nhoáng một cái, nháy mắt tới ngay phía sau đại hán, cầm rùa đen đ/ập xuống.

"Ta cho ngươi thêm đây này!" Bạch Tiểu Thuần vỗ Tiểu Ô Quy vào mặt bên bên kia của đại hán, rồi vỗ tiếp vào ngựk, một lèo vỗ hơn mười lần.

Đại hán không ngừng phun m/áu tươi, phải dùng tới Bản Mệnh đan khí mới lùi ra được, khi nhìn lại Bạch Tiểu Thuần, sự đi/ên cuồ/ng đã bị sự kinh hãi thay thế.

Trên người gã đã có cả chục dấu ấn hình rùa đen...

"Tới đây!" Bạch Tiểu Thuần quát, đang định khoác lác mấy câu, mấy chục thuật pháp đã chen nhau bay tới, sét lửa cuồ/ng phong vòng xoáy hòa vào với nhau, hư không vặn vẹo, Bạch Tiểu Thuần r/un r/ẩy vội vàng lùi lại.

Hắn vừa lùi ra, hư không chỗ hắn vừa đứng đã n/ổ vang, bị đá/nh tới mức vỡ toang.

"Dữ dằn quá đi, các ngươi ỷ mình đông người, có bản lĩnh từng người tới đấu với ta!" Bạch Tiểu Thuần triển khai Bất Tử Trường Sinh Công, vội vàng bỏ chạy, vừa chạy vừa tiếp tục khiêu khích.

"Đối phó hạng người vô sỉ như ngươi, bọn ta sẽ cùng ra tay, gi*t ngươi dù có bị ph/ạt, chúng ta cũng không sợ!" Trần Vân Sơn vội tranh lên tiếng trước, củng cố sát ý cho mọi người.

"Trần Vân Sơn!" Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, cái tên kia từ đầu tới giờ không ngừng ra mặt đối phó với hắn, Bạch Tiểu Thuần đã ghi h/ận vào lòng, bèn ném Tiểu Ô Quy ra.

"đ/ập vào miệng hắn, cho hắn c/âm miệng đi!"

Tiểu Ô Quy hưng phấn bay đi, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Trần Vân Sơn, Trần Vân Sơn biến sắc, muốn né tránh, nhưng nhưng tốc độ không nhanh bằng Tiểu Ô Quy, nên bộp một tiếng, đã bị Tiểu Ô Quy đ/ập thẳng vào miệng, răng cỏ bay hết cả ra, kêu thảm thiết bị hất bay ngược lại.

"Bạch Tiểu Thuần!!" Trần Vân Sơn bất chấp dấu rùa trên mặt, bấm pháp quyết, một tấm màn tinh quang xuất hiện, giúp tốc độ của hắn bạo tăng, xông thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0