Cô bạn cùng phòng A Tầm thấy tôi ủ rũ không vui, quyết định đưa tôi đến quán bar xả stress một phen.
"Ôi giời ơi, đi đi, vừa hay mai không phải lên phòng thí nghiệm, phải tranh thủ thư giãn cho đã chứ?"
Thấy tôi vẫn còn do dự, cô ấy tiếp lời: "Cậu không thể cứ giữ trong lòng mãi thế được, gặp chuyện không vui thì phải giải tỏa ra ngoài."
Tôi thấy cô ấy nói cũng có lý.
Quán bar mới khai trương, không gian khá ổn.
A Tầm dẫn tôi tìm một góc tương đối yên tĩnh để ngồi.
Tôi tửu lượng kém, mới vài ly rư/ợu đã thấy choáng váng, mơ màng.
Tôi nghĩ đến Tống Diệp, nỗi buồn bất chợt dâng trào.
Tôi ôm lấy A Tầm khóc nức nở.
"Huhu, cậu nói xem tại sao người anh ấy thích không phải là mình? Tại sao anh ấy thích người khác mà không thích mình? Rốt cuộc mình không tốt ở điểm nào?"
"Ôi, thôi nào, nín đi. Không buồn, không buồn. Là do anh ta không có mắt nhìn, không có gu thôi."
"Nhưng mình thật sự rất thích anh ấy, phải làm sao đây?"
Tôi cảm nhận được một ánh mắt nóng rực từ phía sau.
Nhưng khi tôi quay lại nhìn, chẳng có gì cả.
Khóc xong một trận, tôi lại bắt đầu mượn rư/ợu giải sầu.
A Tầm để tôi vui lên, quyết tâm chứng minh rằng "trên đời này khó tìm thấy con cóc ba chân, chứ đàn ông hai chân thì đầy rẫy."
Cô ấy bắt đầu nhìn quanh, muốn tìm cho tôi một anh chàng đẹp trai, để tôi có một cuộc gặp gỡ lãng mạn làm tim rung động.
Tôi vừa định khuyên cô ấy dẹp ý nghĩ đó đi.
Nếu thực sự có người nào có thể thay thế Tống Diệp.
Thì bấy nhiêu năm qua đã có vô số cơ hội rồi.
Nhưng trớ trêu thay, sự xuất hiện của tất cả mọi người dường như chỉ để khẳng định sự đ/ộc nhất của Tống Diệp.
Đột nhiên A Tầm chỉ về phía không xa.
"Nhìn kìa, có một soái ca lớn ở đó."
Trong cơn mơ màng, tôi nhìn theo hướng ngón tay cô ấy chỉ.
Người đàn ông đang ngồi một mình trước quầy bar uống rư/ợu.
Dù chỉ là góc nghiêng, nhưng cũng đủ để thấy anh ấy cực kỳ đẹp trai.
Tôi cảm thấy người này hơi quen mắt.
Chưa kịp suy nghĩ, A Tầm đã kéo tôi chạy thẳng đến trước mặt anh chàng đẹp trai đó.