Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1663: Tại sao ta lại phải hướng dẫn ngươi?

05/03/2025 17:13

---

Đệ tử thân truyền và đệ tử ký danh, có sự khác biệt về bản chất.

Cái gọi là thân truyền, chính là đệ tử chính thức. Thời điểm bái sư, cần có nghi thức long trọng.

Mà đệ tử ký danh, không cần thiết bất kỳ nghi thức gì, chỉ cần cam kết bằng miệng là được.

Thông thường mà nói, nhân vật cao tầng của học viện Xích Diễm, đệ tử ký danh có thể có tới hơn mấy trăm người, nhưng đệ tử thân truyền, tuyệt đối sẽ không vượt quá 10 vị.

"Tốt tốt tốt!"

Sau khi biết được Diệp Oản Oản vẫn chỉ là đệ tử ký danh, lão giả gật đầu một cái, khẽ mỉm cười: "Như vậy đi, cô bái tôi làm sư phụ, tôi thu nhận cô làm đệ tử thân truyền."

Nghe tiếng, Diệp Oản Oản hơi sững sờ. Thế này mà cũng được à…?

"Ngươi đây là có ý gì? Ở trước mặt của ta, cư/ớp đệ tử của ta?"

Lúc này, Cung lão nhìn về phía lão già kia.

"Cung lão, lời này của ông nói sai rồi! Cô bé này cũng không phải là đệ tử thân truyền của ông, tính thế nào là cư/ớp? Nếu như ông đã quyết ý, tôi không thu cũng được!" Lão giả nhìn về phía Cung lão, bất đắc dĩ cười một tiếng.

"Ha ha, so với Mạnh Khả vẫn còn kém xa! Nhớ lúc đó, thời điểm Mạnh Khả vẫn còn là lính đ/á/nh thuê cấp B, hoàn thành hai nhiệm vụ, một cái là cấp A, một cái là nhiệm vụ cấp B đứng hàng đầu, tiếp cận cấp A." Lão giả đứng bên cạnh Lôi Hạ nói.

"Làm phiền ghi nhận nhiệm vụ giúp tôi…" Diệp Oản Oản cũng không phản ứng lại lão ta, mà lại nhìn về phía vị huấn luyện viên tiếp nhận trả nhiệm vụ.

"A... Được..."

Nghe tiếng, huấn luyện viên tiếp nhận gật đầu liên tục: "Tổng cộng là một nhiệm vụ cấp A, đúng không..."

"Còn có một cái nữa!"

Nói xong, Diệp Oản Oản lại tiện tay lấy ra một tờ giấy niêm phong.

Nhiệm vụ cấp A: Đánh bại Thất Tinh của Không Sợ Minh.

Không cho người bên cạnh có thời gian phản ứng, Diệp Oản Oản từ trong điện thoại di động, lần nữa bật lên một đoạn video khác.

Ở dưới ánh mắt khó tin của mọi người, trong video, Thất Tinh của Không Sợ Minh, sau mấy hiệp, bằng một phương thức giống nhau, bị Diệp Oản Oản tung một cước đ/á lộn mèo trên đất.

"Con bà nó... Mắt ta m/ù rồi sao?"

"Hai cái nhiệm vụ cấp A? Ngay cả Thất Tinh cũng đều bị cô ta đ/á/nh gục?"

Một đám học viên lính đ/á/nh thuê cao cấp, thần sắc rung động.

Chính cả Lý Hàm Phong bên cạnh Diệp Oản Oản, cũng có chút khó tin.

Đừng nói chi là một tên lính đ/á/nh thuê cấp D, ngay cả chính bản thân Lý Hàm Phong, cũng không dám nói mình có thể đ/á/nh bại Thất Tinh và Bắc Đẩu của Không Sợ Minh, khỏi phải bàn tới đồng thời hạ hai người cùng lúc…

Giờ phút này, thần sắc Cung lão không khỏi có chút kinh ngạc. Ông ta thật sự đã gặp được một khối báu vật, vậy mà chính bản thân lại nhận không ra?

"Hai... Hai cái nhiệm vụ cấp A?" Huấn luyện viên tiếp nhận như gặp q/uỷ, nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản.

"Đây không phải là so với đồ đệ của trưởng lão Lôi Hạ, Mạnh Khả còn trâu bò hơn sao! Mạnh Khả thời điểm còn lính đ/á/nh thuê cấp B, kỷ lục vẫn là hoàn thành một nhiệm vụ cấp A và một nhiệm vụ cấp B hàng đầu. Vị đồ đệ này của Cung lão, vẫn chỉ là lính đ/á/nh thuê cấp D, lại hoàn thành hai nhiệm vụ cấp A, đều có liên quan tới Không Sợ Minh..."

Một vị lính đ/á/nh thuê cao cấp, bỗng nhiên mở miệng nói.

Nghe tiếng, sắc mặt trưởng lão Lôi Hạ nhất thời lạnh xuống.

Thấy sư phụ thần sắc không vui, Mạnh Khả bỗng nhiên tiến lên một bước, chỉ vào Diệp Oản Oản, lạnh lùng nói: "Diệp sư muội, tướng mạo bình thường, thực lực lại không tệ, thật là nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo! Nếu đã như thế, ta muốn mời Diệp sư muội thỉnh giáo mấy chiêu!"

Lời nói được trau chuốt vỏ bọc kỹ càng của Mạnh Khả phát ra, toàn trường yên lặng như tờ.

"Mạnh Khả, ngươi muốn lãnh giáo, ta đến bồi ngươi!" Lý Hàm Phong tiến lên một bước, đem Diệp Oản Oản ngăn ở phía sau.

Nhưng mà, Diệp Oản Oản chỉ lắc đầu một cái, cười nói: "Một lính đ/á/nh thuê cấp S như ngươi, tìm một lính đ/á/nh thuê cấp D tỷ thí?"

Lời Diệp Oản Oản mới vừa ra khỏi miệng, không ít học viên lính đ/á/nh thuê bốn phía cười to lên.

"Còn nữa, ta cũng không quen biết ngươi, tại sao phải hướng dẫn ngươi mấy chiêu? Chúng ta quen lắm sao?" Diệp Oản Oản nói.

Nghe Diệp Oản Oản nói vậy, Mạnh Khả sắc mặt âm trầm: "Vậy để ta hướng dẫn Diệp sư muội ngươi mấy chiêu!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
9 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12
11 Nhân Tượng Chương 12
12 Suối Bất Lão Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi biến tình yêu thầm lặng thành tiểu thuyết.

Chương 6
Châu Kiệt Luân có một bài hát tên là 'Diệp Huệ Mỹ', lấy tên của mẹ anh ấy. Thời cấp ba, tôi cũng từng làm một việc điên rồ, giấu kín suốt 7 năm. Tôi gửi bản thảo cho một tạp chí tiểu thuyết khá nổi hồi đó, với tựa đề 'Sở Hoài Tri'. Sở Hoài Tri, là tên của người tôi thầm thương. Bút danh tôi dùng chính là tên mạng của mình, Diệp Tử. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu năm đó anh ấy nhìn thấy tiểu thuyết này, liệu có đoán ra là ai viết không? Hay chỉ coi như trùng tên rồi cười xòa cho qua? Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, dùng ẩn danh và bút danh, sẽ không bị phát hiện mối tình thầm kín này. Cho đến 7 năm sau, trong buổi họp lớp cấp ba, tất cả những bí mật được cất giấu, lần lượt bị vạch trần.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
1