Đều Không Bình Thường

Chương 15

26/05/2025 17:58

Hồi bé nhà tôi đã phá sản. Bố mẹ bỏ chạy ra nước ngoài làm lại, ném tôi cho cậu nuôi. Nhưng họ không ngờ, cậu tôi có vấn đề. Thích người khác, cứ ép buộc yêu đương, còn dạy tôi những trò bẩn thỉu.

Cậu bảo: "Đã thích thì bất kể th/ủ đo/ạn, sống ch*t, cứ giữ lấy là được."

Tôi thấy cậu nói có lý.

Khi bố mẹ đón tôi về, tôi đã thành kẻ đáng kh/inh.

Tôi yêu họ. Nhưng bố mẹ luôn bận rộn, không có thời gian cho tôi. Nhớ lời cậu, tôi mời bố mẹ dùng cơm rồi bỏ đầy th/uốc chuột vào nước.

Vì th/ủ đo/ạn quá vụng về. Bố mẹ hợp lực đ/á/nh tôi một trận, tôi uất ức, chỉ muốn họ ở bên tôi mãi thôi có gì sai?

Mẹ đưa tôi đi gặp bác sĩ tâm lý, biết cậu làm hư tôi, liền bay về dùng dây da đ/á/nh cậu cả đêm. Nghe chuyện x/ấu của cậu, mẹ mệt mỏi, suốt ngày nhắc: "Con yêu, đừng làm trái pháp luật và đạo đức."

Tôi thấy mẹ nói cũng có lý. Thế là tôi học cách che giấu, trở thành kẻ u ám phiên bản lương thiện. Tôi khắc ghi lời mẹ: không được phạm pháp.

Nên đầu tiên tôi báo cảnh sát. Cảnh sát tới nhà họ Văn, Văn phu nhân vẫn không chịu lộ diện. Tôi lẻn vào, chặn người giúp việc, tra hỏi tung tích Văn Lục.

Hắn không chịu nói, nhưng lại liếc mắt về phía tầng hầm. Tôi hiểu rồi.

Đạp tung cửa, cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi vỡ vụn. Văn Lục bị trói trên ghế, cổ tay dính mấy sợi dây điện.

Cậu ấy ướt sũng như vừa được vớt từ nước lên, mặt tái nhợt đầm đìa mồ hôi. Gã đàn ông áo blouse trắng đang cố thôi miên điều khiển cậu.

Giọng phụ nữ đầy bực dọc: "Tôi cần một người thừa kế hoàn hảo, không phải quái vật."

Văn Lục như nhìn thấy tôi, môi khẽ mấp máy, nở nụ cười vô thanh.

Khẩu hình là "anh ơi". Đầu óc tôi như n/ổ tung. Không nhớ đã lao vào cởi trói cho cậu thế nào. Không nhớ đã ôm cậu vào viện ra sao. Không nhớ thời gian trôi qua bao lâu.

Cho đến khi bình minh ló dạng, bố vỗ vai tôi thở dài: "Thằng bé Văn Lục... khổ quá rồi."

Bố kể, bao năm nay cậu ấy liên tục bị điện gi/ật, thôi miên kh/ống ch/ế. Tất cả do mẹ đẻ ra lệnh, muốn biến cậu thành con rối chỉ nghe lời bà ta.

"Bảo là đào tạo người thừa kế hoàn hảo." Bố cười lạnh, "Chắc thằng bé vô tình biết bí mật gì, sợ lộ chuyện thôi."

Con trai nhập viện. Vợ cả và bác sĩ riêng vào đồn. Văn Tổng - người thường xuyên công tác xa - vội vã bay về. Qua điều tra, cảnh sát phát hiện thêm một vụ án cũ.

Ông Văn tức gi/ận tuyên bố sẽ kiện vợ mình. Nghe nói liên quan đến vụ b/ắt c/óc. Cụ thể là gì, tôi không rõ. Chỉ biết ngồi bên giường bệ/nh Văn Lục, đợi mãi đến khi cậu tỉnh lại, nước mắt tôi lại giàn giụa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
5 Đồng Trần Chương 36
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm