4
Cả người tôi lập tức cứng đờ. Lục Hằng đang ở ngoài cửa?
Lâm Tri Dã hít hà một tiếng. Cậu ấy cười khẽ, ghé sát vào cổ tôi thì thầm: “Chị ơi, em sắp không cử động được nữa rồi.”
Tôi thốt ra: “Chị cũng không cử động được.”
Giọng Lục Hằng im bặt. Hồi lâu sau, anh ta thở dài: “Em đang vì chuyện vừa nãy mà làm mình làm mẩy đấy à?
“Giang Lê, tôi nghĩ kỹ rồi. Cho dù tôi có ở bên Hạ Đường, qu/an h/ệ của chúng ta cũng sẽ không bị ảnh hưởng. Dù sao tôi với cô ấy cũng chưa kết hôn, chưa kết hôn thì vẫn là tự do.”
Chuyện này... tôi âm thầm liếc nhìn phần ghi âm cuộc gọi vô tình bị bật lên.
Lâm Tri Dã dừng động tác lại, tôi nghi hoặc quay đầu.
Đuôi mắt cậu ấy hơi rủ xuống, trong mắt lóe lên sự kìm nén khó chịu.
Ngũ quan vốn dĩ rất có tính công kích, lúc nhìn tôi lại ủy khuất như sắp chảy ra nước đến nơi.
Phiền cậu rút ra rồi hãy ủy khuất được không.
“Tôi từ chối.”
Lục Hằng ngẩn người: “Tại sao?”
“Anh già rồi, không thỏa mãn được tôi.” Nói xong, tôi cúp điện thoại.
Mắt Lâm Tri Dã sáng rực lên, tay vân vê theo đường cong thắt lưng của tôi: “Chị ơi...
“Có phải sau này em không cần phải lấy váy ngủ của chị đi nữa không?”
Tôi nhéo mặt cậu ấy: “Xem cậu có làm chị hài lòng được không đã.”
...
Xong việc, tôi mềm nhũn như một vũng bùn, được Lâm Tri Dã bế vào phòng tắm rửa sạch sẽ.
Tuổi trẻ sức dài vai rộng lại còn chu đáo, tôi càng thấy có thể phát triển mối qu/an h/ệ lâu dài với cậu ấy. Nhưng rõ ràng Lâm Tri Dã không nghĩ đến kiểu “qu/an h/ệ lâu dài” đó.
“Chuyện em hỏi chị, chị đã suy nghĩ kỹ chưa? Đến làm việc cùng em nhé?”
Động tác châm t.h.u.ố.c của tôi khựng lại: “Sao lúc này lại nhắc chuyện công việc?”
Cậu ấy ôm lấy eo tôi, nũng nịu: “Nghĩ đến thì nhắc thôi. Hơn nữa, chị là người quản lý chuyên nghiệp nhất trong lòng em.”
Tôi im lặng, mỉm cười phà ra một vòng khói khói, giọng nói có chút mỉa mai.
“Không có người quản lý chuyên nghiệp nào lại đi dan díu với nghệ sĩ của mình cả. Cậu muốn tài nguyên, muốn tiền, những gì chị có thể cho đều sẽ cho cậu, muốn kết thúc thì chúng ta vui vẻ chia tay. Người trưởng thành mà, thỉnh thoảng ở bên nhau như thế này là rất tốt rồi.”
Giọng Lâm Tri Dã không nghe ra vui buồn: “Chị thật rộng lượng.”
Giây tiếp theo, cậu ấy mang theo cơn gi/ận bế thốc tôi lên người mình.
“Vậy thì dùng em nhiều một chút đi, chị à. Dù sao chị cũng đã trả tiền rồi mà.”
5
Tôi đúng là đã trả tiền thật.
Việc tôi b.a.o n.u.ô.i Lâm Tri Dã cũng là một sự tình cờ. Lần đầu gặp cậu ấy là 4 năm trước, trong một buổi tiệc xã giao. Lúc đó cậu ấy mới học năm nhất, là tân sinh viên khoa Diễn xuất của Học viện Hý kịch Thủ đô, ngồi ở một góc mờ nhạt nhất của bàn tiệc.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Gạt ngoại hình xuất chúng sang một bên, khí chất trên người cậu ấy rất đặc biệt.
Sự trẻ trung và vẻ phong trần cùng xuất hiện trên một khuôn mặt, ngũ quan sắc nét và đầy nét hoang dại, giống hệt như những ngôi sao Hong Kong thế kỷ trước.
Dù sao tôi cũng đã lăn lộn trong giới này nhiều năm, chút nhạy bén này vẫn có.
Người này chắc chắn sẽ nổi tiếng.
Ngày hôm đó, để giành lấy một vai diễn điện ảnh cho Lục Hằng, tôi đã uống rư/ợu đến mức ôm thùng rác nôn ra cả mật xanh mật vàng. Mà Lâm Tri Dã lại vừa hay ra ngoài phòng bao để hít thở không khí.
Cậu ấy đứng bên cạnh ngậm một điếu t.h.u.ố.c, ánh mắt nhìn tôi có chút khó hiểu: “Vì chuyện của người khác mà liều mạng như vậy, có đáng không?”
Lần thứ hai gặp cậu ấy là hơn 2 năm sau, tại một quán KTV.
Trong một buổi tụ tập nội bộ giới giải trí, Lâm Tri Dã cũng có mặt.
Cậu ấy vẫn còn nhớ tôi, mỉm cười gật đầu chào.
Lúc đó những người có mặt đa số là nhà đầu tư và nhà sản xuất của các công ty phim ảnh.
Tôi cứ ngỡ cậu ấy là “bạn nhỏ” được ai đó dắt theo, trong lòng còn có chút thất vọng.
Những người chịu cúi đầu trước quy tắc ngầm đều đang mang trên mình một quả b.o.m hẹn giờ. Cuối cùng hoặc là danh lợi song thu, hoặc là thân bại danh liệt. Điều kiện tốt như cậu ấy mà thế thì thật đáng tiếc.
Nhưng tôi đã hiểu lầm cậu ấy.
Ngày hôm đó Trương tổng đã hạ t.h.u.ố.c Lâm Tri Dã, muốn ép cậu ấy phục tùng.
Rư/ợu quá ba tuần, tôi chẳng biết dây th/ần ki/nh nào không ổn mà lại nhất quyết đòi đưa Lâm Tri Dã đi.
Mặt Trương tổng lúc đó tối sầm lại, nhưng không tiện phát tác.
Dù sao khi đó Lục Hằng đang ở thời kỳ đỉnh cao, mọi người cũng cần giữ chút thể diện ngoài mặt.
Đó là một mùa đông.
Khi ra khỏi phòng bao, gió lạnh dường như cũng làm Lâm Tri Dã đang trong cảnh nóng lạnh giao thoa tỉnh táo lại đôi chút.
Ánh mắt cậu ấy tối tăm không rõ ràng, nhìn về phía tôi: “Vì tôi mà đắc tội Trương tổng, có đáng không?”
Lại là một câu “Có đáng không”.
Vừa rồi tôi uống không ít rư/ợu nên hơi váng đầu. Vào khoảnh khắc nghe thấy câu hỏi đó, tôi lập tức tỉnh rư/ợu, trên lưng bỗng chốc toát một tầng mồ hôi lạnh.
Trong đầu chỉ còn sót lại câu nói đó: Có đáng không?
Nhưng tôi đột nhiên nghĩ đến Lục Hằng. Những năm trước, anh ta cũng từng lâm vào cảnh ngộ này. Tôi chạy vạy khắp nơi nhờ người c/ứu anh ta ra, đưa anh ta đến b/ệnh viện.
Sự hỗn lo/ạn và lo lắng của đêm đó, tôi vẫn còn nhớ rõ cho đến tận ngày hôm nay.
Lâm Tri Dã khó chịu rên lên một tiếng, mặt cậu ấy đỏ bừng, vẫn không quên cố tỏ ra ngầu: “Chị ơi, so với Trương tổng kia, tôi lại không ngại xảy ra chuyện đó với chị đâu.”
Tôi đẩy phắt người ra: “Đừng nói bậy, chị đây thì ngại đấy.”
Tôi bắt taxi đưa cậu ấy đến b/ệnh viện, rửa ruột, truyền dịch, tay bị cậu ấy nắm c.h.ặ.t suốt cả đêm đến đ/au điếng.
Đến ngày hôm sau x/ác nhận cậu ấy không sao, tôi mới rời đi.
Sau chuyện đó, tôi đã sống trong lo sợ suốt nhiều ngày.
Lo lắng công việc của mình sẽ bị ảnh hưởng, càng lo lắng Lục Hằng sau này sẽ bị Trương tổng gây khó dễ.
Nhưng tôi không ngờ, sau này khi gặp lại Trương tổng, ông ta không những không nhắc đến chuyện này mà còn đối xử với tôi vô cùng khách khí.
Lúc này tôi mới hoàn toàn yên tâm.
Còn lần thứ ba gặp lại, lại chính là chuyện cách đây không lâu.