Hai giờ ba mươi phút sáng.
Tôi lấy điện thoại gọi cho quản lý trực ca của khách sạn.
Khách sạn này Sở thị nắm giữ 30% cổ phần, tôi coi như là nửa ông chủ.
Chưa đầy 2 phút, tay quản lý đã hớt hải chạy xuống, tay cầm chiếc thẻ phòng vạn năng.
Nhìn thấy bộ dạng như đồ hành giả ban đêm của tôi, hắn sững người lại.
"Sở tổng, ngài đây là muốn vi hành kiểm tra phòng sao?"
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi. Đưa thẻ đây. Cút."
Tôi gi/ật lấy thẻ phòng.
Bước vào thang máy chuyên dụng.
Trong dạ dày lại là một trận cuộn trào dữ dội.
Khối th!t đó dường như biết tôi định làm gì, phấn khích đến mức run bần bật.
"Ngoan chút đi, còn đ/á nữa là ông đây bỏ mày thật đấy!"
Thang máy lên thẳng tầng cao nhất.
Tôi dừng lại trước cánh cửa đôi ở cuối hành lang.
Tay hơi run.
Ông đây sống 26 năm trên đời, đường đường chính chính, ngang ngược bá đạo, có bao giờ phải làm cái loại chuyện tr/ộm gà bắt chó thế này đâu.
Lại còn là đi tr/ộm pheromone của một gã đàn ông khác.
Nhục.
Thật quá nh/ục nh/ã.
Nhưng trách được ai chứ?
Kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này đang ở ngay bên trong!
"Tít—"
Khóa cửa mở.
Tôi đẩy cửa lẻn vào, tiện tay khép nhẹ cửa lại.
Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy, Phó Hành Giản đang tắm.
Cơ hội tốt.