Dối lòng

Chương 10

08/12/2024 17:34

10.

Sáng thức dậy, trong điện thoại có tới 12 cuộc gọi nhỡ, đến từ cùng một người.

Trước đây Thương Tự trong điện thoại tôi là nhắc nhở đặc biệt, được ghim ở đầu trang, bất kể lúc nào anh ta liên lạc tôi đều trả lời ngay lập tức.

Có một lần 4 giờ sáng anh ta gọi điện cho tôi, nói đang uống rư/ợu với bạn ở quán bar, bị đ/au dạ dày, bảo tôi mang th/uốc đến.

Lúc đó trời đang mưa to, tôi vội đến mức còn chưa thay đồ ngủ, chỉ khoác thêm áo ngoài là đi ngay.

Chạy khắp nửa thành phố mới tìm được một hiệu th/uốc mở cửa 24 giờ, rồi lại vội vàng mang đến cho Thương Tự.

Tôi ướt sũng vì mưa gió chạy đến quán bar, vậy mà anh ta lại ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt hồng hào, cười đùa với bạn bè.

“Các cậu xem, tôi đã nói chỉ cần một cuộc điện thoại là cô ấy sẽ đến mà!”

“Vẫn là anh Tự lợi hại!”

Những người bạn cười hì hì nịnh nọt anh ta nhưng chẳng ai quan tâm đến vẻ thảm hại của tôi.

Có lẽ mọi người đều thấy nhưng chẳng ai coi trọng một tên đeo đuổi mặt dày.

Nghĩ đến chuyện trong quá khứ, tôi h/ận không thể t/át cho bản thân ngày đó một cái.

Từ Nguyện Chi, lúc đó mày thật sự rất đáng kh/inh.

Bây giờ Thương Tự chỉ là một người bạn bình thường trong danh bạ của tôi.

Tôi không vội gọi lại ngay, cứ bình thường thu dọn rồi rửa mặt.

Vừa ra khỏi phòng tắm, lại nghe thấy tiếng gõ cửa thình thình.

Tôi ngáp một cái rồi mở cửa, thấy Thương Tự đứng ngược sáng, toàn thân nồng nặc mùi th/uốc lá.

“Tại sao em không nghe điện thoại của tôi?”

Mở miệng là chất vấn dữ dội.

Tôi hơi bực bội, lạnh lùng nói: “Có chuyện gì không?”

Mặt Thương Tự ửng đỏ đáng ngờ, giọng nói cũng có chút ngượng ngịu.

“Mấy ngày nữa tôi nghỉ phép năm.”

“Rồi sao?”

“Không phải trước đây em nói muốn đi Nhật Bản ngắm hoa anh đào sao, đi cùng nhau đi.”

Tôi bình tĩnh nhìn Thương Tự, trong lòng không một gợn sóng.

Anh ta vẫn luôn như vậy, khi tôi yêu anh ta thì anh ta tùy ý làm bậy, thấy tôi xa cách, lại cho chút ngọt ngào để ve vãn.

Anh ta thật sự coi tôi là chó sao?

[Chắc em ấy rất cảm động nhỉ, tôi đã thể hiện thiện chí như vậy còn gì mà không hài lòng chứ?]

[Em ấy có biết với hoàn cảnh hiện tại của tôi xin nghỉ khó khăn thế nào không?]

[Từ Nguyện Chi, nhanh đồng ý đi chứ!]

[Đừng không biết điều, giả vờ từ chối quá lâu thì không còn thú vị nữa.]

Nghe những lời trong lòng Thương Tự, tôi lại một lần nữa thấy mình đã yêu lầm người.

“Xin lỗi, tôi không có thời gian.”

Tôi bình tĩnh từ chối, tận mắt nhìn thấy vẻ tự tin trên mặt Thương Tự vỡ vụn.

“Nguyện Chi, bữa sáng làm xong rồi!”

Giọng Diệp Cảnh Thời vang lên sau lưng tôi.

Sao anh ấy lại ở nhà tôi?

Tôi ngẩn người một chút rồi lập tức hiểu ra.

Từ khi tôi và Diệp Cảnh Thời ở bên nhau, ngày nào anh cũng mang bữa sáng đến cho tôi.

Có khi tôi ngủ nướng, anh cũng không làm phiền, chỉ im lặng đứng đợi ở cửa.

Hôm đó anh trực đêm, sáng tan ca xong là đi thẳng đến nhà tìm tôi, kết quả là anh ấy đã ngồi trên bậc thềm ngủ thiếp đi.

Tôi đ/au lòng không thôi bèn đưa cho anh chìa khóa nhà.

Mơ hồ nhớ ra Diệp Cảnh Thời hôm qua cũng trực đêm, nhắn tin nói sáng nay sẽ mang bánh cuốn gần bệ/nh viện cho tôi...

Thương Tự thấy Diệp Cảnh Thời, cả mặt đen như đáy nồi.

“Sao cậu lại ở đây?”

Thương Tự nhìn Diệp Cảnh Thời với ánh mắt c/ăm gh/ét, cười lạnh nói: “Chỉ là một kẻ thế thân bắt tạm, vậy mà cậu nghĩ là thật à.”

Giọng điệu của Thương Tự châm chọc, trong mắt lộ ra vẻ không cam tâm nhưng trong lòng toàn là oán trách.

[Tại sao Diệp Cảnh Thời lại ở nhà Nguyện Chi từ sáng sớm vậy? Họ đã...

[Từ Nguyện Chi luôn miệng nói yêu tôi, vậy mà quay đầu lại đã vào lòng người khác!

[Đúng là không thể tin được phụ nữ, kẻ lừa dối, đồ l/ừa đ/ảo!]

[Từ Nguyện Chi, em đã theo đuổi tôi suốt bảy năm, bảy năm trời, làm sao em có thể ở bên người khác được!]

[Chắc chắn Nguyện Chi chỉ đang gi/ận dỗi thôi, em ấy không thể không yêu mình được, không thể!]

Những lời trong tâm tư của Thương Tự khiến tôi nghe mà phiền lòng.

“Diệp Cảnh Thời là bạn trai tôi, anh ấy ở đây là điều đương nhiên.”

“Em căn bản không thích cậu ta!”

“Tôi thích ai đâu liên quan gì đến anh, anh là ai của tôi chứ!”

Tôi thực sự không hiểu nổi, người từng từ chối tôi lần này đến lần khác là anh ta, giờ người chạy đến quấn quýt không rời cũng lại là anh ta.

Tôi sa sầm mặt xuống: “Thương Tự, sáng sớm anh chạy đến nhà tôi chỉ để chỉ trích, châm chọc bạn trai tôi thôi sao?”

Thương Tự lại tỏ vẻ ủy khuất: “Tôi không có muốn như vậy, tôi chỉ muốn...”

[Tôi chỉ muốn làm lành với em thôi, Nguyện Chi...]

Thương Tự, anh quá nhát gan và yếu đuối rồi, ngay cả dũng khí bày tỏ lòng mình cũng không có.

Anh luôn giỏi tính toán được mất, anh sợ một khi bày tỏ tình cảm với tôi, bản thân sẽ trở thành người bị nắm thóp.

Nhưng anh vẫn không hiểu được rằng, tình cảm là thứ không thể đem ra tính toán.

Tôi thở dài thườn thượt: “Anh về đi.”

Tôi lạnh lùng đóng cửa lại, ngăn anh ta ở bên ngoài.

Hóa ra từ chối anh ta rất dễ dàng và tôi cũng không cảm thấy quá buồn.

Tôi quay người, mỉm cười nhìn Diệp Cảnh Thời: “Cố ý phải không?”

“Đúng là cố ý!” Diệp Cảnh Thời thẳng thắn thừa nhận: “Tuyên bố chủ quyền, rất cần thiết!”

“Trẻ con!”

“Đâu có trẻ con, tại vì Nguyện Chi nhà anh quá xuất sắc, nên anh phải canh chừng cho kỹ.”

Diệp Cảnh Thời cười tít mắt ôm lấy tôi, khoe khoang: “Hôm nay anh m/ua bánh cuốn thịt trứng, cho em thêm hai quả trứng nữa đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ác Hậu Lưỡi Độc Bậc Nhất Kinh Thành

Chương 10
Ta là đệ nhất phun người kinh thành. Danh hiệu này không phải tự ta phong, mà do Vương Đồ Hộ bán thịt lợn ở phố Đông đặt cho. Chuyện là do vợ hắn chửi đổng, chó ba phố nghe thấy cũng phải cụp đuôi tránh đường. Cho đến hôm ấy, bà ta chửi ngay trước cổng nhà ta. Ta nhấm nháp hạt dưa, nghe nửa canh giờ, đợi bà ta khản cả cổ mới thong thả mở miệng. Ta không thốt một lời tục tĩu, nhưng câu nào cũng như kim tẩm độc, chuyên chọc vào tim đen. Từ chuyện tình cảm mập mờ với thư sinh hàng xóm hồi trẻ, đến việc con trai bà ta ở thư đồng trộm xem tranh xuân cung bị thầy đánh gãy chân, rồi cả chuyện Vương Đồ Hộ lén lút đem tiền riêng thua bạc cho quả phụ xinh đẹp phía nam thành. Ta vừa dứt lời, bà ta chẳng khóc chẳng gào, mắt trợn ngược rồi ngất lịm. Lúc Vương Đồ Hộ vác vợ về, hắn giơ ngón cái nghiến răng nói: "Chung Dao Dao, mày kinh. Mày không phải đồ phun người, mày là Diêm Vương sống." Từ đó, danh tiếng ta vang xa.
Cổ trang
Hài hước
Nữ Cường
0
Công Chúa Giả Mất Trí Nhớ Chương 1: Giả Vờ Quên Hết Ánh nến lung linh chiếu rọi khuôn mặt tái nhợt của công chúa đang nằm trên long sàng. Từng ngón tay nàng khẽ run rẩy nắm chặt tấm gấm hoàng cung, môi nhạt màu mấp máy: "Bệ hạ... ta... ta không nhớ gì cả..." Hoàng đế đứng bên giường, ánh mắt như dao cắt xuyên qua lớp màn the: "Không nhớ?" Tiếng cười lạnh băng vang lên khi bàn tay đeo nhẫn ngọc tỷ siết chặt cổ tay mảnh khảnh của nàng: "Vậy tại sao trong cơn mê, nàng lại gọi tên Lăng Vương?" Mùi huyết dịch từ vết thương trên trán công chúa hòa lẫn hương trầm. Nàng nhắm nghiền mắt, giọng khàn đặc: "Lăng Vương... là ai?" Đôi môi đỏ thẫm của hoàng đế cong lên thành nụ cười tàn nhẫn. Từ trong tay áo rồng phượng, một chiếc hộp sơn son rơi xuống giường: "Đây là thủ cấp của kẻ nàng từng thề non hẹn biển. Giờ thì... công chúa vẫn muốn giả vờ sao?" Mái tóc đen dài của nàng loạn tung khi chiếc đầu lâu lăn lóc trên chăn gấm. Công chúa thét lên một tiếng thê lương, hai hàng lệ đỏ tươi lăn dài trên gò má. Bóng đêm trước mắt nàng đột nhiên hiện lên cảnh tượng - thanh long đao của hoàng đế chém xuống cổ chàng trai áo bạc đang hét vang tên nàng... Chương 6
Tà Tiên Chương 13