Mèo Yêu Hay Mèo "Yêu"

Chương 1

20/03/2024 17:31

Tôi là mèo yêu có chín cái mạng, nhưng đã h/iến t/ế bảy lần vì tiểu thanh mai của Tống Tuân.

Lần thứ tám, Tống Tuân từng chữ khẩn thiết, "Tiểu Miêu, đời cuối cùng anh chắc chắn sẽ đối xử với em thật tốt."

Nhưng hắn không biết, tôi đã sớm mất một mạng, không cách nào sống lại lần nữa.

Tôi ch*t, Tống Tuân phát đi*n.

Sau ngàn năm…

Tôi luân hồi thành nữ diễn viên hạng ba, bị mang đến phòng của kim chủ.

Ảnh đế đột nhiên lao ra, bắt lấy tôi.

"Tiểu Miêu, là em sao?"

1.

Hôm nay đoàn làm phim rất náo nhiệt, bởi vì ảnh đế ghé thăm.

Mặt mũi Tống Tuân sáng sủa, dịu dàng thân thiện, giống hắn hồi còn là Tiên Đốc cũng phong quang tễ nguyệt*, được tất cả mọi người kính trọng.

*phong quang tễ nguyệt: nghĩa đen chỉ cảnh trời quang mây tạnh sau mưa; nghĩa bóng là chỉ con người có tấm lòng rộng lượng.

Tất cả nữ nhân viên của phòng thu đều vây quanh hắn.

Ngoại trừ tôi.

Người đại diện chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà đẩy tôi một cái, "Sững sờ làm cái gì? Em cũng lên đi, đi làm quen với Tống Tuân!"

Tôi mệt mỏi, đem sữa dê mọi người đều không thích trên bàn uống một ngụm lớn.

"Không đời nào!"

Người đại diện trách móc bước thẳng đi, nói tôi là bùn nhão có cố cũng không đắp thành tường.

Không sao cả, tôi tiếp tục uống sữa.

"Tuân ca, sao hôm nay anh rảnh rỗi tới đoàn làm phim bọn em?"

Âm thanh nói chuyện nơi xa không lớn, vừa vặn để cho tôi nghe rõ.

Một người khác cười mỉm nói: "Còn phải hỏi sao, chắc chắn là đến ghé thăm Thiển Thiển nha, Tuân ca đặc biệt ở liên hoan phim cảm ơn Thiển Thiển, ngươi còn không biết qu/an h/ệ bọn họ là như thế nào sao?"

Tôi nghe những lời này ngẩn ra.

Qu/an h/ệ của Tống Tuân và Nguyên Thiển là như thế nào?

Kiếp trước, tôi đã hỏi Tống Tuân câu hỏi này không dưới nghìn lần.

Lúc đó hắn trả lời vòng vo, hơi cau mày, thấy dáng vẻ háo hức mong đợi câu trả lời của tôi, hắn thản nhiên trả lời: "Chúng tôi chỉ là bạn cũ."

Tôi của ngày trước rất ngốc, thế mà đã tin.

Mãi đến về sau, hắn d/ồn é/p tôi vì vị "bạn cũ" này đến t/ẩu h/ỏa nh/ập m/a phải chịu h/iến t/ế bảy lần.

Là tiểu miêu yêu đương chưa được thông n/ão, tôi trời sinh yếu ớt, sợ đ/au.

Tống Tuân biết rõ điểm này nhưng vẫn đem tôi tr/eo lên, m/ổ tr/ái t/im của tôi ra, đưa nó an toàn đến bên trong cơ thể Nguyên Thiển.

"Miểu Miểu, nhịn một chút là tốt rồi."

Tô Miểu, là hôm đó hắn nhặt được tôi, cho tôi cái tên.

Đ/au đến khi ý thức mơ hồ, tôi nhớ toàn bộ ngày trước.

Dưới chân núi Thương Nguyệt, bạch y Tiên Đốc đại nhân nhẹ nhàng nâng lên tiểu miêu yêu chỉ còn hơi tàn, vệt m/áu làm dơ trường bào tao nhã của hắn.

Tôi dùng hết toàn lực chà chà lòng bàn tay của hắn, yếu ớt mà "meo" một tiếng.

Chốc lát Tống Tuân rũ mắt sững sờ, rồi sau đó cười.

Hắn dùng ngón tay vuốt vuốt đầu của tôi.

"Tiểu miêu yêu, từ nay về sau ngươi gọi là Tô Miểu."

Đang nghĩ thất thần đột nhiên nghe thấy chuyên gia trang điểm lớn tiếng gọi tôi.

"Tô Miểu! Đến lượt ngươi hóa trang rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm