Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu.

Tôi nhìn về phía trước ngẩn người, trong lồng ngựk đan xen một mớ cảm xúc hỗn lo/ạn.

Thất vọng, phẫn nộ, mệt mỏi...

Bùi Uyên đang trút gi/ận lên tôi, dù cho kiếp trước tôi hoàn toàn không hay biết gì.

Rõ ràng là anh ta chủ động theo đuổi tôi, mạnh mẽ và vô lý xông vào thế giới của tôi.

Vậy mà khi tôi đã lún sâu vào, anh ta lại hối h/ận, lạnh lùng và tà/n nh/ẫn rút lui.

Bắt tôi phải tự kiểm điểm, bắt tôi phải tự dằn vặt, đẩy hết mọi lỗi lầm về phía tôi, như thể tôi là kẻ tội đồ chia rẽ họ vậy.

Nhưng rõ ràng chính anh ta là kẻ hèn nhát, kẻ thực dụng, vừa làm vừa muốn giữ lấy danh giá.

Khi biết thân phận con nuôi của Tân Nhạc không mang lại sự hỗ trợ cho anh ta bằng tôi, anh ta đã chùn bước mà không nói ra sự thật.

Kiếp trước sao tôi lại có thể bị một kẻ như vậy làm cho mê muội tâm trí chứ? Thật ng/u ngốc đến đáng thương.

Ngay lúc này, tôi mơ hồ nghe thấy, ngoài tiếng thở có phần gấp gáp của chính mình, trong không gian còn có những tiếng động nhẹ khác.

Tôi quay đầu nhìn lại, thấy ở góc cuối lớp học, chẳng biết từ lúc nào đã có một người ngồi đó.

Tuy người đó cúi thấp đầu.

Nhưng tôi vẫn nhận ra ngay người đó thông qua đường xươ/ng hàm sạch sẽ gọn gàng, đôi môi mỏng với khuôn miệng cực đẹp, cùng sống mũi cao thẳng.

Đồng tử co rút mạnh.

Tôi cảm thấy trái tim vốn dĩ chẳng mấy bình lặng trong lồng ngựk mình bỗng đ/ập liên hồi.

Là Lục Dữ Vọng.

Người tình của tôi sau khi Bùi Uyên qu/a đ/ời ở kiếp trước.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng chuyện của Bùi Uyên và Tân Nhạc lúc đó thực sự đã giáng cho tôi một đò/n rất lớn.

Tôi suy sụp một thời gian, sống trong mơ hồ.

Sau đó, người thân bạn bè đều khuyên tôi, tôi còn trẻ, chồng ch*t thì có thể tìm người khác.

Tôi lại chẳng hề hứng thú, gần như bị PTSD với lũ Alpha thối tha rồi.

Cho đến khi tôi gặp Lục Dữ Vọng.

Anh ấy là vị Thượng tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đế quốc.

Dựa vào tinh thần lực cấp SSS và thể năng cấp SSS, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã lập được chiến công hiển hách, quân hàm không ngừng thăng tiến.

Lúc mới quen anh ấy, tôi thấy người này hơi trầm tính.

Tuy rằng đẹp trai ngút ngàn, cực kỳ ngầu, chân dài, vai rộng eo thon, lại có cả tám múi cơ bụng. Nhưng lại là kẻ ít nói, như một khúc gỗ vậy.

Vì lý do công việc, tôi và anh ấy thường xuyên trao đổi.

Trong quá trình chung đụng, lại nảy sinh chút tình cảm khác lạ.

Sau đó hai người lăn giường với nhau.

Ồ, còn không chỉ một lần.

Không nói đến những cái khác, cơ thể chúng tôi lại hòa hợp đến bất ngờ.

Tuy không danh không phận, nhưng mấy năm đó, chuyện mây mưa ân ái lại chẳng ít lần làm.

Sau này, tôi gặp nạn trong đợt thú triều quy mô lớn ở hành tinh Khang Lạc.

Trước khi ch*t, tin nhắn cuối cùng vẫn là gửi cho anh ấy.

Cũng chẳng biết lúc đó Lục Dữ Vọng nghĩ gì.

Chắc sẽ vì chút tình nghĩa giữa hai ta mà lập cho tôi một ngôi m/ộ chứ nhỉ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
3 Bên vực thẳm Chương 6
5 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ba quy tắc Chương 11
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm