8

Anh đi/ên rồi.

Nỗi sợ hãi tăng lên gấp bội khi nhìn thấy nụ cười u ám của Lục Yến.

Tôi thậm chí quên mất mẹ tôi vẫn còn ở nhà, chỉ muốn quay người bỏ chạy.

Nhưng.

Vừa xoay người, tôi đã đụng phải ngựk của Lục Yến.

Rõ ràng anh không hề di chuyển, nhưng bằng cách nào đó đã xuất hiện ngay phía sau tôi.

Anh nhíu mày, dường như không vui:

"Kiều Kiều, em muốn bỏ trốn sao?"

Tôi từ từ lùi về phía sau.

Nhưng Lục Yến vẫn tiến lại gần, nắm lấy tay tôi:

"Đi nào, anh dẫn em đi xem phòng tân hôn của chúng ta."

Hai chữ "phòng tân hôn" khiến sống lưng tôi lạnh buốt.

Đi được nửa đường, tôi dừng lại trong bóng tối:

"Lục Yến, mẹ em đâu?"

Lục Yến quay đầu nhìn tôi, giọng điệu lãnh đạm:

"Ở quê."

Tôi sững sờ vài giây mới nhận ra.

Cuộc gọi ban nãy có lẽ là do Lục Yến dàn dựng.

Không kịp suy nghĩ thêm, tôi đã bị anh kéo vào phòng ngủ mà trước đây chúng tôi từng chung sống.

Cánh cửa bật mở.

Bên trong, những ánh nến chập chờn, vải trắng giăng khắp nơi, một chữ "Hỷ" đỏ chót được dán ngay giữa bức tường.

Những cây nến trắng càng làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo tang tóc.

Một "phòng tân hôn" dành cho đám cưới âm.

Cả căn phòng tràn ngập sự quái dị. Tôi đứng trong bóng tối, cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp ch/ặt lấy cổ mình, khiến tôi khó thở hơn.

Tôi muốn bỏ chạy, nhưng cổ tay đã bị Lục Yến nắm ch/ặt.

Anh ấn tôi ngồi xuống mép giường, lấy ra một bộ váy cưới làm bằng giấy, cẩn thận và nghiêm túc mặc lên người tôi.

Chiếc váy giấy màu trắng, thiết kế như váy cưới.

Từng chi tiết đều toát lên sự rợn người.

Lục Yến ép tôi kết hôn âm với anh. Sau khi bái đường, anh ta ấn tôi nằm xuống giường.

Vạt áo bị vén lên, bàn tay lạnh buốt của anh lướt qua, cảm giác như băng giá xuyên thấu da th!t.

"Lục Yến…"

Tôi không thể trốn thoát, chỉ biết thu mình lại dưới thân anh, âm thầm rơi nước mắt.

"Tại sao anh ch*t rồi vẫn không buông tha cho em?"

Lục Yến cúi xuống, dùng môi hôn đi những giọt nước mắt đang lăn dài.

"Vì em… n/ợ anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ tôi bị hàng xóm tố cáo trông trẻ trái phép, sau khi báo xong họ hối hận không kịp

Chương 7
Giới thiệu: Cô giáo Hàn đã nghỉ hưu mở lớp trông trẻ miễn phí vào buổi tối tại khu chung cư. Suốt nhiều năm, cô chăm sóc Tiểu Mãn - con gái của hàng xóm, nhưng lại bị người hàng xóm là Khâu Lệ Na tố cáo vì trông trẻ không giấy phép, dẫn đến việc cô bị phạt 10 ngàn và phòng sinh hoạt cộng đồng bị niêm phong. Khi Khâu Lệ Na vì tăng ca mà để con bị lạc, cô giáo Hàn vẫn hỗ trợ tìm kiếm theo đúng quy định, nhưng không còn vượt quá giới hạn để gánh vác trách nhiệm thay người khác nữa. Cô đã học được rằng lòng tốt cần có giới hạn, và tình nghĩa phải được trân trọng. Một câu chuyện hiện thực đầy cảm động, khai thác sâu sắc mối quan hệ giữa quy tắc và tình người, giữa sự hy sinh và lòng phản bội.
Hiện đại
Tình cảm
0
A Đường Chương 6