Cuối cùng tôi vẫn ở lại Chu gia.

Một là vì bố mẹ nuôi không đồng ý để tôi đi.

Hai là Chu Dật đã xách túi đồ tôi về phòng.

Bố mẹ nuôi sắp xếp phòng cho Chu Dật ngay cạnh phòng tôi.

Về đến phòng, tôi lo lắng suy nghĩ mãi vẫn không hiểu chữ "nuôi" kia có ý gì.

Trong nguyên tác, kết cục của nguyên chủ vô cùng thê thảm.

Cũng chưa từng có tình tiết nào về việc “nuôi” này cả.

Bất đắc dĩ, vì mạng sống, tôi quyết định xu nịnh Chu Dật.

Giờ không chạy được nữa, chỉ cần tôi không đối đầu với hắn như nguyên chủ, chắc sẽ sống sót chứ?

Không nghĩ nhiều, tôi liền chạy ngay sang phòng bên.

Chu Dật hình như vừa tắm xong, cổ áo mở rộng để lộ những giọt nước lăn trên ng/ực.

Hắn lạnh lùng liếc tôi, buông tay nắm cửa bước vào phòng.

"Có việc gì?"

[Em ấy chủ động tìm mình! Có điều gì muốn nói sao!]

[Hồi hộp quá, lúc nãy mình có đủ ngầu không? Hay là quá lạnh lùng? Nhưng nếu nhiệt tình quá nhỡ em ấy h/oảng s/ợ thì sao!]

Tôi méo miệng, đột nhiên không biết mở lời thế nào.

Chu Dật này... là diễn viên hai mặt à?

"À... này... tôi đến để nói rằng, dù tôi ở nhà này hai mươi mấy năm. Nhưng cậu yên tâm! Tôi tuyệt đối không dám mơ tưởng đến gia sản đâu!"

[Sao lại không mơ tưởng? Gia sản của mình chẳng phải là của em ấy sao?]

Tôi: ???

Tôi ngẩng đầu nhìn Chu Dật, hắn vẫn mặt lạnh như tiền.

Trời ạ, đừng bảo hắn là masochist chứ!

Tôi không có hứng thú với kiểu đó đâu!

Cố nuốt nước bọt, tôi tiếp tục nói: "Tôi rõ thân phận mình. Những gì thuộc về cậu, tôi không đời nào đụng tới."

"Cậu yên tâm, khi nào tìm được việc, tôi sẽ rời khỏi Chu gia."

Chu Dật nhìn tôi chằm chằm, mím môi.

"Tại sao?"

"Hả?"

Tôi ngây người.

Chu Dật có chút bực dọc: "Tôi đã nói rồi, cậu không cần đi."

[Hình như em ấy thật sự không nhận ra mình.]

[Sao cứ muốn rời đi? Mình đã bảo không cần mà. Giờ mình có thể nuôi em ấy rồi.]

[Phải làm sao để em ấy hiểu đây?]

[Nói thẳng 'anh nuôi em'? Liệu em ấy có nghĩ mình bị đi/ên không?]

Tôi: ...

Chắc chắn là có.

Mà nội tâm hắn nhiều drama thế à?

Đúng là có bệ/nh ngầm!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
3 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Làm Kịch Chương 10
8 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm