1.

Mỗi lần Bùi Ẩn bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đều phải chịu tội.

Khắp người chẳng còn chỗ nào lành lặn. Quanh tuyến thể chằng chịt những vết cắn tím tái. Hương rư/ợu Rum như một cái lồng trong suốt, giam cầm tôi ch/ặt chẽ bên trong.

Tôi nhấc cánh tay bủn rủn, đẩy nhẹ Alpha đang đ/è trên người mình, thấp giọng c/ầu x/in: “Bùi Ẩn, em thật sự không chịu nổi nữa rồi, cho em nghỉ một lát đi mà...”

Đã bảy ngày trôi qua. Kể từ khi bước vào biệt thự, mọi cảm giác của tôi đều bị Bùi Ẩn chi phối. Anh chẳng mảy may để ý đến lời nài nỉ của tôi, bàn tay siết trên eo càng thêm dùng lực.

Tuyến thể truyền đến một cơn đ/au nhói. Hương rư/ợu Rum mạnh mẽ xông vào, ngang ngược chiếm đóng lãnh địa của hương trúc. Cơ thể tôi r/un r/ẩy, hoàn toàn tan tác dưới sự giày vò của tin tức tố áp đảo. Những giọt nước mắt sinh lý vụn vặt lăn dài trên gò má.

Đầu ngón tay th/ô b/ạo ấn lên hàng mi sưng đỏ, Bùi Ẩn cau ch/ặt mày: “Đừng khóc, nhìn phiền lắm.”

Tôi nén lại nỗi xót xa trong lòng, dùng chất giọng khàn đặc lẩm bẩm: “Thật hung dữ.”

Hương trúc mềm mại quấn quýt lấy hương rư/ợu. Bùi Ẩn trong kỳ mẫn cảm lúc nào cũng hung dữ lạ thường. Anh á/c liệt hành hạ đến mức khiến tôi phát khóc, nhưng lại chẳng cho phép tôi rơi lệ.

2

Sau khi kỳ mẫn cảm kết thúc, tôi nằm liệt trên giường, cầm điện thoại trả lời tin nhắn công việc. Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước róc rá/ch. Nửa tiếng sau, tiếng nước ngừng hẳn, Bùi Ẩn khoác áo choàng tắm bước ra.

Anh nhìn tôi, đôi mày nhíu lại, vẻ kiên nhẫn dần biến mất: “Mau đi tắm đi.”

‘Em không còn sức nữa, anh bế em đi được không?”

Một Omega bị đ/á/nh dấu luôn tìm đủ mọi cách để thân mật với Alpha của mình. Bùi Ẩn lạnh lùng liếc nhìn tôi: “Lục Trường Ninh, đừng có kiêu kỳ quá mức như vậy.”

Tôi rũ mắt, che giấu sự thất vọng và nhếch nhác trong ánh nhìn. Đã sáu năm rồi. Tôi chỉ có thể tìm thấy chút dịu dàng từ Bùi Ẩn khi ở trên giường. Còn khi xuống giường, anh lại trở nên lãnh đạm, bạc tình, giống như một khối băng vĩnh cửu chẳng thể sưởi ấm.

Tắm rửa xong xuôi bước ra, Bùi Ẩn đã bảo dì giúp việc dọn dẹp sạch sẽ đống hỗn độn trong phòng. Hương rư/ợu Rum và hương trúc nhạt đến mức gần như không còn ngửi thấy. Bảy ngày đi/ên cuồ/ng ấy tựa như một giấc chiêm bao.

Sau bữa ăn, Bùi Ẩn đưa tôi đến khoa tuyến thể của bệ/nh viện Liên bang. Tôi ngẩn người, có chút không hiểu chuyện gì: “Anh không khỏe sao?”

“Không có, tôi đã đặt lịch phẫu thuật tẩy dấu ký hiệu cho cậu.”

Tai tôi bỗng ù đi. Tôi vươn tay vịn vào chiếc ghế bên cạnh, lắp bắp hỏi: “Tại sao?”

“Tháng sau tôi kết hôn rồi, tôi không muốn Omega của mình hiểu lầm. Em ấy hay gh/en, tôi không nỡ để em ấy phải khóc.”

Không nỡ để em ấy khóc?

Trong thoáng chốc, tôi cảm thấy mình như bị kéo xuống hồ băng. Cái lạnh thấu xươ/ng từ đáy lòng từng chút một dâng lên, như bị bỏng lạnh, toàn thân mất đi cảm giác, chỉ còn lại sự buốt giá.

Bác sĩ gọi tên tôi, bảo tôi chuẩn bị phẫu thuật. Thấy tôi đứng bất động, Bùi Ẩn lại lên tiếng: “Lục Trường Ninh, cậu cũng sắp 28 tuổi rồi. Quy định của Liên bang là nếu Omega 28 tuổi vẫn chưa tự tìm được bạn đời Alpha, hệ thống sẽ tự động ghép đôi với người có độ tương thích cao. Cậu không thể cứ mang theo dấu ký hiệu của tôi mà đi xem mắt với Alpha khác được.”

Anh nhớ tôi sắp 28 tuổi. Nhưng anh lại quên mất, tuần sau chính là sinh nhật 28 tuổi của tôi.

Bùi Ẩn tà/n nh/ẫn và bạc bẽo đưa cho tôi một tấm séc: “Chi phí phẫu thuật tôi đã thanh toán xong rồi. Cậu đã theo tôi lâu như vậy, tôi sẽ không để cậu phải chịu thiệt thòi. Ngày cưới tôi sẽ gửi thiệp mời, nhớ đến chung vui.”

Lục Trường Ninh, giữa chúng ta đến đây là kết thúc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm