"Bọn cháu cũng sẽ biến dạng sao? Nhưng bọn cháu có làm gì đâu!" Chúc Miểu Miểu có chút không hiểu, cô cứ nghĩ đến dáng vẻ của chị B/éo và mụ Tám là lại thấy sợ hãi.
"Trong tòa nhà này có ba trăm sáu mươi lăm vị q/uỷ thần, nhưng ngoài mặt chỉ có thể phụng thờ Huyết Nhục Tiên. Tất cả những người sống trong đây dần dần đều sẽ chịu ảnh hưởng của nó." Thần Bà lấy ra một chiếc chậu đồng: "Huyết Nhục Tiên có thể thông qua xươ/ng th!t để biểu hiện ra những tạp niệm sâu trong lòng người. Hai đứa soi thử đi, sẽ thấy được hình dáng sau này của mình."
Chúc Miểu Miểu tiến đến cạnh chậu đồng trước, cô cúi đầu nhìn xuống mặt nước.
Những mảnh tiền giấy đang ch/áy rơi vào trong chậu, mặt nước gợn sóng lăn tăn, hình ảnh phản chiếu của Chúc Miểu Miểu dần trở nên mờ ảo. Chầm chậm, hai cái x/á/c bị th/iêu ch/áy đen kịt xuất hiện trên hai vai cô, tựa như đã mọc liền vào da th!t, không thể tách rời.
Nhìn thấy cảnh tượng k/inh h/oàng này, Chúc Miểu Miểu không những không sợ hãi mà vành mắt còn hơi ửng đỏ.
"Đó là ba và mẹ của cháu!"
Trận hỏa hoạn năm xưa đã h/ủy ho/ại tất cả của Chúc Miểu Miểu, nỗi nhớ thương và đ/au khổ dành cho cha mẹ chính là chấp niệm sâu nhất của cô. Sức mạnh của Huyết Nhục Tiên đã thông qua xươ/ng th!t mà biểu hiện chấp niệm đó ra ngoài.
"Không cần nghi ngờ, cái cô nghĩ chính là đáp án." Thần Bà có chút đồng cảm với Chúc Miểu Miểu nhưng bà không nói gì thêm, lại châm một nắm bùa vàng ném vào chậu đồng, ra hiệu cho Cao Mệnh tiến lại.
Thực ra Cao Mệnh cũng rất tò mò không biết mình sẽ biến thành dạng gì, anh lặng lẽ đứng bên chậu nước, nhìn những lá bùa ch/áy rực bay lượn trong không trung.
Khi tro tàn của lá bùa rơi xuống hình ảnh phản chiếu của Cao Mệnh trong nước, một tia m/áu bỗng trào lên từ đáy chậu, ngay sau đó m/áu loang ra khắp chậu đồng, nhuộm đỏ mọi thứ!
"Bùm!"
Chiếc chậu đồng bị một sức mạnh hất lật nhào, m/áu văng tung tóe lên những bức tượng q/uỷ thần khắp phòng. Đôi mắt toàn tròng trắng của Thần Bà cũng chảy xuống một dòng lệ m/áu, bà đột ngột giơ tay chỉ vào Cao Mệnh: "Cậu không phải lần đầu tiên đến đây!"
"Buổi sáng cháu đúng là có đến chung cư Tứ Thủy một lần thật." Cao Mệnh trưng ra vẻ mặt vô tội.
"Không, ta đang nói là cậu không phải lần đầu tiên tham gia nghi thức tế bái Huyết Nhục Tiên!" Thần Bà lùi xa khỏi Cao Mệnh, bà còn tốt bụng kéo luôn cả Chúc Miểu Miểu sang một bên.
"Làm sao cháu có thể không phải lần đầu chứ? Quái đàm này trước đây căn bản chưa từng được kích hoạt, cháu có muốn tham gia cũng chẳng có chỗ mà vào!" Cao Mệnh thực sự không hiểu nổi tại sao Thần Bà lại nói như vậy.
"Bà ơi, bọn cháu đúng là lần đầu tiên mới biết những chuyện này ạ." Chúc Miểu Miểu cũng thấy thật kỳ quặc.
"Không thể nhầm được." Con ngươi trắng dã của Thần Bà nhìn chằm chằm vào Cao Mệnh: "Cậu và Tư Đồ An có qu/an h/ệ gì?"
"Tư Đồ An? Ông ta là phó hội trưởng Hội Từ thiện Hãn Hải, cháu chỉ là một nhân vật nhỏ bé, cháu biết ông ta chứ ông ta làm sao biết cháu." Cao Mệnh chỉ mới thấy người kia qua tivi, địa vị hai bên chênh lệch quá lớn.
"Chung cư phố Tứ Thủy ban đầu chính là do Hội Từ thiện Hãn Hải đứng ra khởi công xây dựng, họ muốn cung cấp nơi ở cho cư dân tầng lớp dưới ở khu Đông, nhưng mới xây được bốn tòa thì dự án dừng lại." Chúc Miểu Miểu vì muốn giúp Cao Mệnh nên đã ghi nhớ hết mọi tư liệu: "Chung cư Tứ Thủy tuy lộn xộn nhưng trước đây chưa từng xảy ra án mạng, hình như là từ khi Tư Đồ An vào Hội Từ thiện, nơi này mỗi năm đều bùng phát vài vụ án kỳ quái đ/áng s/ợ."
"Chẳng lẽ Tư Đồ An mượn sức mạnh của Hội Từ thiện để nuôi q/uỷ trong chung cư phố Tứ Thủy?" Cao Mệnh cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Hội Từ thiện Hãn Hải mỗi năm đều phát đồ c/ứu tế cho những gia đình nghèo khó, một số cư dân ở chung cư Tứ Thủy cũng nằm trong diện đó, ví dụ như ông lão Chu Tế lúc nãy.
"Bà ơi, bà có thấy Tư Đồ An trong tòa nhà này không?"
"Hắn cũng giống cậu, đều đeo vòng đen, trên người đều có khí tức của Huyết Nhục Tiên." Thần Bà bỗng nhiên cười rộ lên: "Hai kẻ cùng tế bái, trong hai người các ngươi, chắc chắn sẽ có một người phải ch*t!"
"Bà có vẻ rất th/ù địch Huyết Nhục Tiên, lẽ nào là vì đối tượng tín ngưỡng khác nhau sao?" Cao Mệnh là chuyên gia tư vấn tâm lý, anh nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Thần Bà: "Nếu cháu đi phá hủy nghi thức tế bái, thậm chí gi*t ch*t Huyết Nhục Tiên, liệu bà có thể tin tưởng cháu không?"
"Huyết Nhục Tiên căn bản không thể gi*t ch*t, cậu cố ý nói thế với ta phải không?" Gương mặt Thần Bà vẫn giữ nụ cười khó coi: "Nhưng cậu có thể gi*t ch*t Tư Đồ An, dù sao cậu không gi*t hắn, hắn cũng sẽ gi*t cậu."
"Vậy bà có biết Tư Đồ An hiện đang ở đâu không ạ?" Cao Mệnh vốn đã cảm thấy trong Cục điều tra có nội gián, sau khi nghe nói Tư Đồ An cũng đeo vòng đen của Cục, anh lập tức thấy kẻ này rất khả nghi.
"Các người có thể đến chợ q/uỷ ở tầng chín tòa chung cư số 1 mà xem."
Cao Mệnh lùi ra ngoài phòng, Chúc Miểu Miểu cũng định đi theo, nhưng cô lại bị Thần Bà tóm ch/ặt lấy: "Cô đi theo cậu ta sẽ ch*t đấy, đến q/uỷ cũng không làm nổi đâu! Ba tấm Sát Phù này cô cầm lấy! Nếu cậu ta ăn th!t sống, bị Huyết Nhục Tiên chiếm x/á/c, thì dán Sát Phù lên rìu mà ch/ém ch*t cậu ta!"
"Bà ơi, anh ấy không phải người x/ấu đâu." Chúc Miểu Miểu không biết phải giải thích thế nào.
"Sát Phù không gi*t được Huyết Nhục Tiên, nhưng gi*t được kẻ tế bái nó." Thần Bà nắm ch/ặt tay Chúc Miểu Miểu: "Q/uỷ ăn người, người ăn th!t, th!t ăn q/uỷ, thứ đ/áng s/ợ nhất trong tòa nhà này chính là huyết th!t. Nhưng cô hãy nhớ kỹ, kẻ đã ăn huyết th!t thì không còn là người nữa."
Ba tấm Sát Phù toàn thân đỏ rực như m/áu, thấm đẫm m/áu tươi, ẩn chứa một sát ý lạnh lẽo thấu xươ/ng.
"Nhất định phải gi*t hắn, nếu không cả cô và hắn đều sẽ hối h/ận." Thần Bà buông tay, nhìn theo bóng lưng Cao Mệnh: "G/ầy không lộ xươ/ng, b/éo không lộ th!t, xươ/ng th!t cân đối, quả thực là một vật chứa thượng hạng."
Cánh cửa đóng sập lại, ánh lửa trong tòa nhà đã tắt ngấm.
Chúc Miểu Miểu không giấu giếm Cao Mệnh điều gì, cô kể lại chuyện về ba tấm Sát Phù cho anh nghe.
"Cô cứ cầm lấy đi, nếu Tư Đồ An đúng là nội gián, cô cứ việc ch/ém hắn." Cao Mệnh rất tin tưởng Chúc Miểu Miểu, không hề có ý định tranh đoạt Sát Phù: "Quái đàm này hoàn toàn khác với những cái trước đây, nó đã dị hóa ra đủ loại quy tắc, q/uỷ ở trong đây thậm chí còn không phải là thứ đ/áng s/ợ nhất."
Trong lòng Cao Mệnh còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Thần Bà, đáng tiếc là sau khi phát hiện trên người anh có khí tức của Huyết Nhục Tiên, thái độ của bà trở nên rất lạnh lùng.
Không còn cách nào khác, anh đành đưa Chúc Miểu Miểu lên tầng chín trước.
Hai người leo cầu thang bộ, sau khi bước vào tầng chín, họ cảm thấy mọi thứ đều đã thay đổi.
Mùi m/áu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, ở góc tường vứt lăn lóc những bộ đồng phục điều tra viên bị x/é rá/ch nát, trên tường những giọt m/áu vẫn còn đang chảy xuống.
Có biết bao nhiêu điều tra viên đã tiến vào tòa nhà, vậy mà Cao Mệnh không gặp lấy một người, bọn họ giống như đều đã bị "ăn th!t" hết rồi vậy.
Chúc Miểu Miểu cầm rìu c/ứu hỏa có chút không thích ứng kịp, cô vốn chỉ là một lính c/ứu hỏa, chưa từng thấy cảnh tượng đẫm m/áu đến nhường này.
"Đi sát sau lưng tôi, đừng rời quá xa."
Ở tầng chín, cửa nhà nào cũng mở toang, trên tay nắm cửa còn dính vết m/áu, nơi này dường như vừa xảy ra một cuộc thảm sát săn gi*t cực kỳ k/inh h/oàng.
Men theo những vết m/áu trên sàn chậm rãi tiến về phía trước, Cao Mệnh đi đến cuối hành lang tòa B. Anh đứng ở đoạn hành lang nối tòa B sang tòa A, tim đ/ập thình thịch liên hồi.
Đoạn hành lang chưa đầy mười mét gần như bị nhuộm đỏ thẫm, chỉ nhìn đống m/áu me bê bết dưới đất cũng đủ hình dung ra cảnh tượng hãi hùng lúc đó.
Các điều tra viên bị truy đuổi chạy tháo thân khỏi tòa A, họ trốn vào các căn phòng ở tòa B, nhưng cuối cùng vẫn bị lôi ra từng người một, kéo ngược về tòa A.
Mỗi một dấu tay trong vũng m/áu đều là dấu vết của sự vùng vẫy, mỗi một thanh lan can bị biến dạng đều đại diện cho ý chí sinh tồn cũng như nỗi sợ hãi cái ch*t của các điều tra viên.
"Cái chợ q/uỷ mà Thần Bà nói, chính là nơi lũ q/uỷ quái ăn tiệc sao?"
Bãi chiến trường xươ/ng th!t này khiến Cao Mệnh thấy sợ hãi, anh lùi lại phía sau, nhưng lũ q/uỷ trong Quái đàm dường như đã đ/á/nh hơi được nỗi sợ tỏa ra từ anh và Chúc Miểu Miểu. Trong hành lang tối om của tầng chín tòa A, những đôi mắt vằn tia m/áu chậm rãi mở ra.
Bóng tối cuộn trào, một đôi giày cao su dẫm lên vũng m/áu xuất hiện ở hành lang tòa A. Hắn giấu mình hoàn toàn dưới lớp áo mưa rá/ch nát. Chiếc áo mưa vốn dĩ không còn nhìn rõ màu sắc ban đầu, nó đã bị m/áu tươi nhuộm kín.
"Là hắn đã gi*t ch*t các điều tra viên khác sao?"
Vành mũ áo mưa tuột xuống, khuôn mặt Bạch Kiêu lộ ra. Khóe môi hắn dính đầy vết m/áu, gương mặt vặn vẹo nghiêm trọng, trong đôi mắt những tia m/áu đang đi/ên cuồ/ng lan rộng.
Bàn tay giấu dưới lớp áo mưa chậm rãi giơ lên, Bạch Kiêu cầm hai con d/ao ch/ặt xươ/ng. Biểu cảm của hắn lúc này khiến Cao Mệnh liên tưởng ngay đến tên hung thủ trong vụ án diệt môn nhiều năm về trước.