Ngoài cửa đang đứng một người đàn ông lạ mặt, dáng người vai rộng chân dài, phong thái nhã nhặn lịch sự, trên tay còn xách theo hai ly cà phê.

N/ão tôi còn chưa kịp khởi động, thì Khương Giang đã từ bên cạnh thò đầu ra.

"Cả ngày trời đến cái cửa cũng không thèm ra, có cần phải đ/au buồn tới mức đó không hả?"

"Tớ chỉ là lười thôi."

Khương Giang bày ra vẻ mặt "tớ còn lạ gì cậu nữa", rồi hất cằm hướng về phía người đàn ông kia.

"Anh ấy là Mạnh Thời Nhạc, bạn của Lão Nghiêm, lai lịch cực kỳ trong sạch an toàn."

"Hai người đi chơi vui vẻ nhé!!"

Nói xong liền nháy mắt ra hiệu với người bên cạnh, rồi dứt khoát quay người chuồn lẹ.

Bước chân bước nhanh thoăn thoắt cứ như sợ tôi sẽ đuổi theo đ.á.n.h cậu ta vậy.

Cậu ta thì hay rồi, đi hẹn hò sung sướng thân mình.

Bỏ lại tôi và người đàn ông xa lạ kia đứng ngay cửa lớn, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.

Không gian tĩnh lặng mất chừng hai giây.

Nhưng người ta cũng đã cất công tới rồi, tôi đâu thể cứ để anh ấy đứng ch/ôn chân ngoài hành lang cho hàng xóm láng giềng nhòm ngó được.

Tôi nghiêng người nhường đường.

"Vào nhà đi anh."

Mạnh Thời Nhạc gật đầu, sải bước đi vào cửa.

Anh tiện tay đưa luôn cốc cà phê sang cho tôi.

"Latte nóng, ít đường. Tiểu Giang bảo cậu thích uống loại này nhất."

Tôi đón lấy ly cà phê, đầu ngón tay khẽ rụt lại vì bị độ nóng từ thành cốc truyền sang.

……Khương Giang à Khương Giang, cậu quả thật là người anh em tốt của tôi đấy.

18

Cuối cùng tôi và Mạnh Thời Nhạc quyết định đi xem một bộ phim mới ra mắt.

Khương Giang nói lai lịch anh ấy trong sạch, đúng là chẳng hề gạt tôi. Người đàn ông này không nói nhiều, hơn nữa lại biết giữ chừng mực cực kỳ tốt.

Trước khi vào soát vé chúng tôi đi dạo loanh quanh một chút, tiện đường đi ngang qua một tiệm bánh ngọt.

Tôi chỉ ngắm nhìn phần bánh mousse dâu tây trong tủ kính thêm một lúc, bước chân bất giác chậm lại nửa nhịp.

Mạnh Thời Nhạc lập tức tinh ý nhận ra ngay, cực kỳ nhanh chóng yêu cầu nhân viên cửa hàng đóng hộp phần bánh đó lại.

Chẳng thèm để cho tôi có lấy một cơ hội để phản ứng.

Tôi cất tiếng cảm ơn rồi lại tiếp tục đi về phía trước.

Khóe mắt chợt quét thấy một nhóm người đang đi từ trên thang cuốn đi xuống ở phía đối diện.

Thẩm Tự đang đứng ngay vị trí trung tâm, được sáu bảy người đàn ông mặc âu phục cung kính vây quanh.

Trên mặt anh không có chút biểu cảm dư thừa nào, chỉ khẽ gật đầu một cái khi đối phương nói đến đoạn cao trào.

Rất nhanh sau đó anh đã chú ý tới tôi.

Trong vài giây đồng hồ ánh mắt ấy quét tới, điều anh chú ý đến đầu tiên lại là Mạnh Thời Nhạc đang đi bên cạnh tôi.

Rất nhanh, anh cúi đầu nói câu gì đó với người bên cạnh, sau đó dứt khoát xoay người tiến về phía chúng tôi.

"Lâm Du." Anh cất tiếng gọi tôi.

Ngữ khí vẫn là sự bình thản quen thuộc như mọi khi, thế nhưng nhịp bước lại nhanh hơn bình thường vài phần.

Mạnh Thời Nhạc đưa mắt nhìn anh, rồi lại quay sang nhìn tôi, vô cùng biết ý mà lùi ra xa vài bước giả vờ nghe một cuộc điện thoại không có thật.

Thẩm Tự liếc nhẹ mắt về phía Mạnh Thời Nhạc.

"Cậu ta đâu rồi?"

"Lại đổi người khác nữa à?"

Vỏn vẹn hai câu nói nhưng lại buông ra đầy gai góc châm chọc.

Tôi chẳng thể diễn tả nổi lúc này bản thân đang có cảm giác gì, nơi lồng n.g.ự.c chỉ thấy hơi chua xót, lại có chút bức bối khó thở.

"Chỉ là bạn bè thôi."

"Loại bạn bè gì cơ?"

Khẩu khí tràn ngập mùi vị chất vấn khiến cả hai chúng tôi đều khựng lại vài giây.

Đến lúc tôi kịp phản ứng lại, thì anh đã cởi áo khoác măng tô trên người ra vắt lên cánh tay rồi.

"Hai người xem phim gì?"

"……Phim trinh thám gi/ật gân."

"Hàng số mấy."

"Ở giữa——"

"Tôi đi m/ua một vé."

Anh xoay lưng định bước về phía quầy b/án vé, thì bị tôi cất tiếng gọi gi/ật lại.

Thẩm Tự khựng bước quay lại nhìn tôi, hàng mi mắt lạnh nhạt: "Rạp chiếu phim do nhà cậu mở chắc? Cậu xem được, còn tôi thì không được xem à?"

Lời của anh nói chặn họng khiến tôi á khẩu không trả lời được, hoàn toàn không còn đường nào để phản bác.

Cuối cùng, anh vẫn m/ua thành công một chiếc vé, và chẳng lệch đi ly nào, anh ấy đã chọn đúng ngay chiếc ghế trống ở ngay sau lưng tôi và Mạnh Thời Nhạc.

Đèn rạp chiếu phim mờ ảo tối tăm, bầu không khí của bộ phim trinh thám vô cùng căng thẳng và đ/è nén.

Vậy mà t/âm th/ần tôi lại cứ hoảng lo/ạn không yên, suốt cả buổi chiếu chẳng thể nhét nổi lấy một nửa tình tiết nào vào đầu.

Chỉ bởi vì cái ánh mắt dán sát ở phía sau lưng rực lửa quá mức càn rỡ.

Mạnh Thời Nhạc ôn hòa lịch thiệp, toàn bộ quá trình đều tinh tế giữ một khoảng cách vừa vặn chuẩn mực.

Ngặt nỗi chính cái sự dịu dàng không mảy may vượt quá giới hạn này, lại dễ dàng chọc trúng cơn gh/en t/uông của Thẩm Tự nhất.

Cứ mỗi khi Mạnh Thời Nhạc hơi nghiêng người, hoặc là vươn tay ra điều chỉnh lại tay vịn ở bên cạnh tôi, áp suất không khí ở sau lưng lại trầm thấp đi một phần.

Ngay trong lúc tâm trí tôi đang rối lo/ạn m/ù mịt, thì chiếc điện thoại nằm trong túi áo khẽ rung lên một cái.

Tôi cúi đầu mở ra xem, là tin nhắn do Khương Giang gửi tới:

【Có cần tớ báo với anh Mạnh Thời Nhạc một tiếng, bảo anh ấy rời khỏi rạp chiếu trước không?】

Tôi nhìn người bên cạnh.

Có nội gián.

Mạnh Thời Nhạc để ý thấy tôi, anh ghé sát lại và khẽ nói: "Không sao đâu, nếu em cần không gian riêng, anh có thể về trước, hoặc ở lại bầu bạn cùng em cũng được."

Anh ấy nhìn thấu mọi chuyện, chỉ liếc mắt một cái đã tỏ tường tất cả.

Bất cứ ai tinh mắt đều có thể nhận ra, sâu thẳm trong lòng, tôi chưa từng thực sự buông bỏ Thẩm Tự.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
4 U Minh Chương 27
5 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối Cùng Cũng Tương Phùng Với Những Năm Tháng Cũ

Chương 10
Năm năm không gặp, tình cờ tương ngộ trong buổi họp lớp. Tất cả mọi người đều trở nên khéo léo và trần tục, chỉ có Thẩm Tự vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng như năm nào. Mọi người hùa nhau trêu chọc: "Năm đó Lâm Du theo đuổi cậu lâu như vậy, sao bây giờ lại chẳng nói với nhau câu nào?" Tôi mỉm cười nói đỡ, vờ như đã buông bỏ từ lâu. Trên bàn tiệc có người nói đùa, bảo rằng năm đó Thẩm Tự phiền nhất là việc Lâm Du ngày nào cũng bám lấy cậu ấy. Tim tôi thắt lại, nhưng vẫn cười hùa theo như một thói quen. Thế nhưng vào lúc đêm khuya tàn tiệc, không một ai nhìn thấy… Thẩm Tự vốn dĩ lạnh lùng lại kéo giật cổ tay tôi, giọng nói khàn đi. "Tôi chưa bao giờ thấy phiền vì cậu. Chưa bao giờ."
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0