Tôi đã yêu em từ khi nào

Chương 1

21/03/2023 17:57

Đối thủ một mất một còn của tôi mất trí nhớ rồi, ngay trong đêm tôi đã m/ua vé để đến trêu chọc hắn: "Tôi là chị cậu."

"Tôi là chị cậu, chị gái duy nhất của cậu."

Người đàn ông nhíu mày: "Trước đây tôi là minh tinh sao?"

"..."

Tôi cố gắng nhịn cười, tên ngốc nửa tin nửa ngờ ở trước mặt này tên là Từ Bộ, là thanh mai trúc mã của tôi.

Trước khi hắn xảy ra t/ai n/ạn xe cộ đã cư/ớp mất một hạng mục của tôi, đã thế còn gọi điện thoại châm biếm nói tôi không đủ năng lực.

Lúc này đây đang nằm trên giường b/ệnh, tuy nói không bị thương nặng gì hết thế nhưng mất trí nhớ cũng đã đủ để tôi chơi rồi.

"Cậu không phải minh tinh, cậu là tổng tài bá đạo, còn là một tổng tài bá đạo vô cùng thích tiêu tiền cho chị gái."

"Vừa rồi có người gọi chị là giám đốc Bạch, chúng ta không cùng một họ, lấy đâu ra qu/an h/ệ chị em."

Tôi chớp chớp mắt, tiếp tục lời nói dối trọn vẹn.

"Vì ba mẹ chúng ta là bạn, hai chúng ta từ nhỏ lớn lên với nhau, cậu vẫn luôn gọi tôi là chị."

Sợ hắn không tin tôi còn bổ sung thêm: "Sau mông cậu có một vết bớt, trên eo còn có một vết s/ẹo do lúc nhỏ bị ngã xuống đất mà thành."

Từ Bộ kéo áo mình ra xem, quả nhiên bên hông có một vết s/ẹo.

"Nếu như cậu không tin thì kéo quần của mình ra xem có phải còn một vết bớt hay không?"

Từ Bộ nhận ra tôi là gái thì vội vàng kéo áo xuống, đỏ mặt nói: "Tôi tin lời chị nói, thế nên chị gái, đến khi nào em mới có thể nhớ được chuyện trước kia?"

Giọng nói của hắn rất hay, một tiếng chị gái bất ngờ khiến tim tôi đ/ập mạnh.

Nói thật, quả thực tôi lớn hơn hắn hai ngày, hồi nhỏ cũng thường xuyên ép hắn gọi mình là chị, song chẳng đạt được lần nào cả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm