Đêm nhà tôi phá sản, ba tôi tính toán suốt cả đêm.
Chắc kiếp sau cũng không trả nổi.
Thế là ông nhắm đến anh trai tôi.
"Con trai, ba nuôi con hai mươi bảy năm, giờ đến lượt con nuôi ba."
"Chỉ ba năm thôi."
"Tiểu Bạc tổng nói rồi, chỉ cần nhà mình có một người đàn ông đi theo hầu hạ cậu ấy ba năm, n/ợ nần coi như xóa sạch."
Anh tôi không nói gì. Chạy trốn ngay trong đêm.
Ba tôi thở dài thườn thượt hút th/uốc suốt đêm ngoài ban công.
Tôi hơi hào hứng.
Lần này đến lượt mình chưa nhỉ?
Kết quả là bố tôi nghiến răng, hạ quyết tâm, dậm chân một cái:
"Mẹ nó, lão tử tự mình lên!"