Ngày hôm sau, Vương quản gia chẳng còn tâm trạng trêu chọc tôi nữa.
Bởi vì Tiểu Bạc tổng cũng đang công báo tư th/ù rồi.
Lúc ăn sáng, Bạc Thời thản nhiên hỏi: "Vương quản gia, anh thấy chân của Tần Lãng có dài không?"
Vương quản gia theo phản xạ liếc nhìn tôi, "Cái này... cũng khá dài."
Sắc mặt Bạc Thời lập tức lạnh đi.
"Ai cho phép anh nhìn cậu ấy?"
"Trong giờ làm việc mà ngắm chân người khác, trừ một tháng lương!"
Tâm trạng tôi cực kỳ thoải mái, đưa bát về phía trước, "Tôi muốn ăn cháo trắng, cảm ơn Vương ca."
Mí mắt Vương quản gia gi/ật gi/ật dữ dội, "Tần thiếu gia gọi thẳng tên tôi là được rồi."
Trong lúc nói chuyện, anh ta đã đưa bát cháo trắng đã múc xong qua.
Tôi không đón lấy.
Mà cúi đầu mượn tay anh ta húp một ngụm cháo.
Ngón tay Vương quản gia run lên bần bật.
Bạc Thời sa sầm mặt mũi: "Vương Phú Quý, dám quyến rũ người ngay trước mặt tôi, trừ thêm một tháng lương nữa!"
Vương quản gia suýt khóc.
Ông trời ơi, xin hãy phân rõ trắng đen cho tôi!!