Những Năm Tháng Làm Nam Sủng

Chương 1

08/09/2025 15:44

Mở mắt lần nữa, đối diện ánh mắt đầy gi/ận dữ của Cố Vân Thời.

“Là ai cho ngươi lá gan, dám bỏ trốn?”

Đầu ta đ/au như muốn nứt làm đôi.

Nhưng cảnh tượng bốn phía quen thuộc đến lạ lùng.

Đây chính là nơi giam cầm ta bảy năm trời.

Nhìn thiếu niên Cố Vân Thời còn mang vài phần non trẻ trước mắt.

Chẳng lẽ ta trùng sinh rồi?

Ngón tay hắn khớp xươ/ng rõ ràng, mạnh mẽ bóp ch/ặt cằm ta:

“Nhìn ta, nói ngươi sẽ không bỏ trốn nữa.”

Ta chợt nhớ ra.

Chính là đêm ấy, đêm ta bị hắn cưỡng đoạt.

Khi đó ta cố chấp không chịu mở miệng, chọc hắn gi/ận dữ, bị hắn dày vò suốt đêm.

Nhìn Cố Vân Thời sắp nổi cơn thịnh nộ.

Ta đưa tay vuốt ve gương mặt góc cạnh của hắn.

Rồi khẽ chạm môi hắn như chuồn chuồn đạp nước.

Thân thể Cố Vân Thời thoáng cứng lại, biểu tình tựa hồ có chút bối rối.

Hắn không tự nhiên mà quay mặt đi, ho khan hai tiếng:

“Từ nay ngoan ngoãn, ngươi muốn gì, ta đều có thể cho. Muốn làm gì, ta cũng mặc ngươi, chỉ cần ngươi biết nghe lời, rõ chưa?”

Ta mỉm cười, đầu ngón tay vuốt nơi yết hầu hắn, nhẹ giọng quyến rũ:

“Xin Quốc chủ… thương ta.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhận nhầm nốt ruồi lệ, tôi đá ân nhân giả để gả cho chú út

Chương 11
Tôi mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, đã làm máy rút tiền cho thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh là Kỷ Lẫm suốt 3 năm. Tiền tôi bỏ ra, quan hệ tôi lo, rắc rối anh ta gây ra tôi đều đứng ra dọn dẹp. Cho đến đêm trước hôn lễ, tại bữa tiệc độc thân, tôi đứng ngoài cửa nghe thấy bạn bè anh ta cười cợt: 'Kỷ Lẫm, cậu định kết hôn với một người mù mặt thật đấy à?', 'Sau này đừng để cô ta đến chồng mình cũng không nhận ra, lại chạy theo người khác đấy.' Kỷ Lẫm đáp lại bằng giọng điệu cợt nhả, đầy khinh khỉnh: 'Hết cách mà, cô ta chỉ nhận mỗi nốt ruồi trên mặt tôi, đuổi thế nào cũng không đi.', 'Thật ra người cứu cô ta năm đó đâu phải là tôi, tôi chỉ đưa cô ta đến bệnh viện thôi, ai ngờ cô ta tỉnh lại liền bám lấy tôi như một con cún.' Bạch nguyệt quang của anh ta cười khúc khích: 'Tôi có một ý hay, hay là anh đi tẩy nốt ruồi đó đi, xem cô ta còn nhận ra anh không.' Tôi không chút biến sắc, một cước đạp văng cửa phòng bao. Ngay trước mặt tất cả mọi người, tôi ném chiếc nhẫn đính hôn trị giá 10 triệu vào thùng rác. 'Tẩy đi cũng tốt, đỡ làm lỡ việc tôi đi tìm ân nhân cứu mạng thực sự.'
Hiện đại
0