Buổi tối, tôi nằm trên giường nghịch điện thoại, trang phát sóng đột nhiên nhận được một tin nhắn riêng.

Nhìn hình đại diện, là cô gái tên “Trần Chiêu Đệ”.

Cô ta đi/ên cuồ/ng chất vấn tôi:

“Cô đã làm gì hả? Tại sao bố tôi g/ãy chân? Mẹ tôi đi/ên?”

“Tại sao tôi biến thành chị tôi? Rốt cuộc chị đã làm gì hả!”

Tôi không thèm để ý đến tin nhắn riêng của cô ta.

Tần Xuyên mệt mỏi cả một ngày đến gần ôm tôi, đầu mày đẹp nhíu ch/ặt lại:

“Hoa Hoa, cô ta nói như vậy là có ý gì?”

Thấy tôi chỉ cười không nói, anh ấy chần chừ lên tiếng:

“Hay là em đừng phát sóng nữa, nghỉ ngơi một khoảng thời gian đi, anh có thể nuôi em.”

“Ai nấy đều coi em thành máy ước nguyện, tới chỗ em ước, bỗng dưng gây ra nhiều rắc rối như vậy cho em.”

Thấy dáng vẻ chân thành của anh ấy, tôi che mắt anh ấy lại, chui vào lòng anh ấy, cười hì hì nói đùa:

“Có khi em thật sự là máy ước nguyện đấy.”

Sư phụ từng nói, thân phận thật sự của tôi không thể nói cho bất cứ ai, cho dù là người yêu hay là con mình.

Vì vậy, tôi sẽ không nói cho Tần Xuyên biết thân phận của tôi.

Chí ít hiện tại sẽ không.

Ham muốn của con người là vô tận, cũng là thứ đ/áng s/ợ nhất.

...

Ngày hôm sau, tôi thức dậy rất sớm.

Vừa mở mắt đã thấy Tần Xuyên ngồi trên giường, đang cầm điện thoại của tôi, chăm chú nhìn tôi không rời mắt.

“Có người gửi tin nhắn cho em đ/á/nh thức anh, anh không cố tình đọc tr/ộm đâu.”

Tôi hôn má anh ấy, tỏ ý không sao, lúc này mới nhận lấy điện thoại.

Mở điện thoại ra, tôi phát hiện trang phát sóng nhận được tin nhắn riêng từ một tài khoản lạ.

Tên ID của cô ấy là “Làm lại lần nữa”, cô ấy nói với tôi:

“Chij Hoa, em mới là Trần Chiêu Đệ thật sự.”

“Tuy em không biết chị làm được bằng cách nào nhưng em rất cảm ơn chị.”

Hai câu nói ngắn gọn nhưng lại mang theo một cảm giác quái dị khó hiểu.

Song tôi cũng không để ý lắm, chắc hẳn là hậu di chứng do lần nối mic trước kia tạo ra.

Chỉ là không biết năng lực ngôn linh của tôi rốt cuộc có bao nhiêu ảnh hưởng đối với Trần Chiêu Đệ.

Chỉ là chẳng bao lâu tôi đã sắp biết được chân tướng.

Tần Xuyên đã xin nghỉ phép, anh ấy nói muốn đưa tôi đi du lịch Tân Cương.

Án mạng “Như đi trên băng mỏng” còn chưa có đầu mối, nghỉ phép vào thời gian này vô cùng kỳ lạ nhưng tôi cũng không vạch trần anh ấy.

Chỉ mỉm cười đồng ý.

Dù sao phát sóng trực tiếp chỉ cần có một chiếc điện thoại là được, chỉ cần tôi muốn, ở đâu cũng có thể phát sóng.

Chúng tôi chơi ở Nam Cương ba ngày, Tần Xuyên vẫn luôn nặng nề tâm sự.

Cho đến khi tôi đề xuất đến Quan Châu thăm thú, Tần Xuyên mới thở phào.

Anh ấy dè dặt nhìn sắc mặt tôi, do dự nói:

“Hoa Hoa, anh không có cố ý giấu em, chỉ là chuyện này quá sức kỳ lạ, lãnh đạo chúng anh nói, có lẽ có thể cởi bỏ bí ẩn từ trên người Trần Chiêu Đệ, anh chỉ muốn đi tìm hiểu rõ, không phải nghi ngờ.”

Tôi căn bản không để tâm.

Cho dù nghi ngờ tôi cũng không sao, điều tôi chờ đợi chính là sự nghi ngờ của bọn họ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm