Đến khi điện thoại của đội c/ứu hộ gọi tới.
Tôi ở ngay bên cạnh, chứng kiến Tần Độ Xuyên đờ đẫn khi nghe hung tin tôi đã qu/a đ/ời.
Giọng nói đầu dây bên kia vô cùng nghiêm túc, chứa chan sự xót thương và hối lỗi.
"Xin hỏi có phải anh Tần đó không ạ?"
"Chúng tôi gọi từ đồn cảnh sát, chuyện là thế này, Trần Dung có phải là bạn của anh không?"
"Chúng tôi tìm thấy thông tin liên lạc của anh thông qua nhật ký cuộc gọi của cậu ấy, những cuộc gọi cuối cùng trước khi qu/a đ/ời cậu ấy đều gọi cho anh."
"Bây giờ... chúng tôi mong anh bớt chút thời gian tới đồn cảnh sát để nhận dạng và tiếp nhận th* th/ể của cậu ấy."
"...Không quen, tôi không có quen biết ai tên Trần Dung cả, các người đang gạt tôi."
Tần Độ Xuyên nhắm nghiền đôi mắt đỏ hoe, sau khi sự bàng hoàng lúc đầu tan đi, anh cất giọng điềm nhiên.
"Sao có thể ch*t được chứ."
Anh chậm rãi cúi đầu, cơ thể như đang bị người ta lăng trì, trái tim như bị thiên đ/ao vạn quả x/é nát.
"Cậu ấy thích lừa tôi nhất mà."
"Tuyệt đối không thể nào."
"Con trai à, đừng như vậy mà."
"Mẹ xin con đấy, đừng như thế nữa, mẹ đi tìm cậu ấy với con, mẹ đi cùng con đi tìm Trần Dung, con đừng tự đày đọa mình như thế nữa!..."
Hạ Uyển Oánh nức nở, vội vàng gỡ bàn tay đang buông thõng của Tần Độ Xuyên ra.
Anh tự siết ch/ặt tay mình, m/áu tươi rỏ xuống mặt đất từng giọt tí tách.
Tại đồn cảnh sát.
Tôi nhìn thấy một đứa trẻ trông rất quen mắt đứng ngay cửa, thấp thỏm lo âu ngước hỏi mẹ.
"Mẹ ơi, chú đó ch*t rồi ạ?"
Người phụ nữ ôm trọn đứa trẻ vào lòng, vỗ về an ủi.
"Sao Dương Dương lại nghĩ thế, chú ấy chỉ là mệt quá, nên mới ngủ thiếp đi thôi con."
Tôi lẳng lặng đi theo Tần Độ Xuyên tới phòng chứa x/á/c.
Bấu víu trên tấm lưng của anh ấy.
Tôi nhìn thấy chính mình đang yên vị trên chiếc bàn lạnh lẽo, trên người phủ lớp vải trắng toát.
Có lẽ vì quá lạnh lẽo.
Cái x/á/c của tôi hiện rõ những vệt bầm tím nham nhở.
Trông hơi x/ấu xí.
Thế nhưng Tần Độ Xuyên lại tựa như chẳng nhìn thấy thứ gì.
Anh r/un r/ẩy vươn tay, cúi đầu nhích lại gần tôi, giọng nói nhẹ bẫng, tựa như sợ kinh động đến giấc mộng đẹp của tôi.
"Xin lỗi em."
Tần Độ Xuyên khẽ đặt một nụ hôn lên vầng trán lạnh ngắt của tôi, thều thào tạ lỗi.
"Xin lỗi em."
"Anh đến muộn rồi."
"Xin lỗi em..."
Tới tận phút giây cuối cùng.
Rốt cuộc anh cũng vỡ òa bật khóc nức nở: "Xin lỗi em, còn chưa kịp yêu em thật tử tế, xin lỗi em..."