3.

Ngày hôm sau, tôi cầm tài liệu có đóng con dấu vô cùng hào phóng ném cho tiểu đệ A Cường đã tặng quà. Gã cười hề hề, hỏi tôi tại sao đi lại cứ phải vịn eo.

Tôi không thể cười nổi. Chuyện Lục Vũ Triết làm tối qua, mười bữa bít tết cũng không bù đắp được!

Vừa định mở miệng ch/ửi thề, A Cường huých khuỷu tay tôi, nhắc nhở: “Nhị ca, hình như bên ngoài là cô Tô đến.”

Tô Nhiễm là con gái đ/ộc nhất của lão đại đứng sau phái Ngân Thừa và Trúc Liên Bang.

Lão đại nắm giữ thực quyền của Đông Doanh Xã, hai băng phái lớn nhất dưới trướng chính là Ngân Thừa của chúng tôi và Trúc Liên bên cạnh.

Đông Doanh Xã là một tổ chức tội phạm quốc tế, ngoại trừ m//a t//úy, các ngành công nghiệp xám khác đều có mặt. Phái Ngân Thừa dưới sự điều hành của Lục Vũ Triết, chuỗi công nghiệp gần như đã được 'tẩy trắng'.

Trên báo chí tài chính, đại ca của chúng tôi mặc vest lịch sự, cộng thêm vẻ ngoài như con lai, nghiễm nhiên trở thành doanh nhân mới về nước.

Ngày hôm sau, Tô Nhiễm cũng lên mặt báo, tiêu đề là:

[Sốc! Thiên kim tập đoàn Đông Doanh tự tiết lộ mối qu/an h/ệ với doanh nhân trẻ tuổi Lục Vũ Triết...]

Khà.

Mối qu/an h/ệ gì? Miễn cưỡng tính là nửa thanh mai trúc mã đi.

Lục Vũ Triết mười chín tuổi làm việc cho Đông Doanh Xã, bị Tô Nhiễm mười bốn tuổi nhìn trúng, dây dưa ròng rã bảy năm trời...

“Rầm—”

Trúc mã thời vụ đã đến.

4.

Tô Nhiễm hùng hổ xông vào văn phòng riêng của tôi, ném chiếc túi da cá sấu trị giá mười mấy vạn vào tôi.

Chiếc túi thuận thế làm đổ tác phẩm nghệ thuật đặt riêng trị giá tám vạn USD mà Lục Vũ Triết đấu giá mang về.

Tôi cười ha hả hai tiếng, vỗ tay tán thưởng:

“Hoan nghênh cô Tô đại giá quang lâm! Lát nữa nhớ thanh toán hóa đơn nhé, là tám vạn đô la Mỹ đấy!”

Tôi đã nhìn không vừa mắt con mèo Ba Tư x/ấu xí này từ lâu. Có thể quy đổi thành tiền mặt, chẳng phải quá hợp ý tôi sao!

A Cường trợn tròn mắt không hiểu gì, vội vàng tìm cớ chuồn khỏi chiến trường.

“Lâm Mục ch*t ti/ệt, mày cố ý!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhiễm tức đến đỏ bừng, chỉ vào mũi tôi m/ắng:

“Đồ rác rưởi không biết x/ấu hổ! Ai cho phép mày đi du lịch với Lục ca hôm kia? Cầm tiền cha tao chu cấp, bây giờ mày sung sướng tự tại quá nhỉ!”

Giọng điệu kiêu căng, ngạo mạn. Quả không hổ là con gái đ/ộc nhất của đại lão hắc đạo Đông Doanh.

“Ăn nói cho tôn trọng một chút đi, tiểu thư. Hiện tại tôi là phó tổng của công ty này. Đại ca của chúng tôi cũng đã sớm đ/ộc lập về kinh tế rồi—không thiếu mấy đồng tiền lẻ nhà cô đâu.”

Tôi gác chân lên bàn làm việc, lặng lẽ nhìn cô ta phát đi/ên.

Không ai trong bang hội nghi ngờ mối qu/an h/ệ của tôi và Lục Vũ Triết ngoại trừ cô ta.

Có lẽ đôi khi giác quan thứ sáu của phụ nữ khá chính x/á/c.

Cô ta luôn hỏi Lục Vũ Triết, có phải hắn lén lút qu/an h/ệ với tôi nên mới trì hoãn việc đính hôn với cô ta.

Đại ca của chúng tôi lười biếng không thèm trả lời cô ta, quay đầu m/ua cho tôi một lon Coca để tôi ng/uôi gi/ận.

Tô Nhiễm không chịu bỏ cuộc, chất vấn tại sao Lục Vũ Triết không đưa cô ta đi, mà đi đâu cũng chỉ mang theo tôi.

Tôi cười: “Bởi vì cô quá yếu.”

“Yếu, thì đừng chơi.”

Thiên kim hắc đạo hoàn toàn hóa đi/ên.

Cô ta bắt đầu bôi nhọ thân phận của tôi, tuyên bố sẽ chứng minh tôi là nội gián, và báo cáo lên cha cô ta.

Tôi đứng dậy vỗ tay, cười tủm tỉm nói: “Tiểu thư cứ việc tố cáo, nếu cô thắng, tôi xin chịu thua.”

Ngay tối đó, tôi liền cố chịu đựng cơn đ/au eo mà chạy đến biệt thự nhà họ Lục.

Lăn lộn trên giường Lục Vũ Triết khóc lóc mách:

“Oa oa, đại ca ơi, thanh mai của anh lại vu khống người ta là nội gián!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
4 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
10 Phía Sau Chương 15
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm