Cô Nhẫn

16-18

19/03/2026 21:23

16

Khi quay lại Trường An thì năm hết tết đến.

Tạ Trường Canh đón ta ở cổng phủ.

Hắn không hỏi về hậu sự của ông nội, cũng chẳng nói lời an ủi nào. Hắn chỉ nhìn mặt ta một lượt rồi nói: “G/ầy đi rồi.”

Ta đáp: “Do đi đường thôi.”

Hắn “ừ” một tiếng, quay người đi vào trong.

Đi được vài bước, hắn dừng lại, lưng đối diện với ta mà nói một câu: “Tối nay trong phủ có tiệc, nếu ngươi mệt thì không cần đến.”

“Tiệc gì thế?”

“Tiệc chúc mừng cuối năm của các gia tộc thế gia.” Giọng hắn có chút trầm xuống: “Không từ chối được.”

Ta suy nghĩ một chút: “Ta sẽ đi.”

Hắn quay đầu nhìn ta, có lẽ không ngờ ta lại đồng ý dứt khoát như vậy.

“Ta vừa mới về, mọi tin tức đã đ/ứt đoạn suốt bảy ngày.” Ta chỉnh lại cổ áo: “Đi nghe ngóng một chút cũng tốt.”

Tạ Trường Canh gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Nhưng khi hắn bước vào trong, bước chân dường như nhẹ nhàng hơn lúc nãy.

Không biết có phải là ảo giác của ta hay không.

17

Tiệc chúc mừng được tổ chức tại chính đường của phủ Đại tướng quân, người đến đông hơn ta tưởng.

Bốn đại thế tộc ở Trường An là Thôi, Lư, Trịnh, Bùi đều cử con em dòng đích đến dự. Trong đám tân quý hàn môn cũng có vài gương mặt quen, đó là những người được Tạ Trường Canh cất nhắc sau khi vào kinh.

Họ ngồi với nhau, ranh giới rạ/ch ròi, giống như hai bầy chim gh/ét bỏ nhau nhưng bị xua đuổi vào chung một cái cây.

Ta ngồi ở phía dưới Tạ Trường Canh, dự tiệc với thân phận quân sư.

Chẳng ai thèm nhìn ta lấy một cái. Trong mắt những thế gia này, một vị quân sư xuất thân vô danh tiểu tốt không đáng để họ phí tâm sức.

Nhưng có một người đã nhìn.

Thôi Nhượng - đích trưởng tử của Thôi thị, ngồi ở hàng ghế thứ hai bên trái. Trong lúc nâng chén, ánh mắt hắn ta dừng lại trên người ta một thoáng.

Rất nhanh, nhanh đến mức như thể chỉ là một cái liếc nhìn vô ý.

Nhưng ta đã bắt gặp được.

Bởi vì cách hắn ta nhìn ta không đúng. Đó không phải là sự tò mò khi đ/á/nh giá một người lạ, mà là sự xem xét để x/á/c nhận một người quen cũ.

Ta không quen hắn ta. Ít nhất, ta nghĩ là mình không quen.

Tiệc rư/ợu đi quá nửa, Tạ Trường Canh đứng dậy rời đi thay y phục, ta nhân cơ hội bưng chén rư/ợu tiến đến bên cạnh Đỗ Sương Nương.

“Thôi Nhượng.” Ta hạ thấp giọng: “Kiểm tra hắn cho ta.”

Đỗ Sương Nương không ngẩng đầu, chỉ gẩy gẩy đĩa thức ăn trước mặt: “Kiểm tra cái gì?”

“Kiểm tra xem hắn và Thẩm gia có qu/an h/ệ gì không.”

Tay Đỗ Sương Nương khựng lại một nhịp, rồi ngay lập tức thản nhiên gắp một miếng thức ăn.

“Được.”

18

Tốc độ điều tra của Đỗ Sương Nương còn nhanh hơn cả Hàn Khê. Hàn Khê dùng tai mắt trinh sát, còn tỷ ấy dùng những người b/án hàng rong, chủ tửu quán, thợ thêu trong tiệm may ở thành Trường An.

Những người này tuy không nổi bật nhưng tin tức lại linh thông nhất.

Ba ngày sau, tỷ ấy đặt một xấp giấy lên bàn ta.

Xem xong, ta ngồi lặng đi rất lâu.

Thôi Nhượng - đích trưởng tử Thôi thị, năm nay 27 tuổi. Mẹ hắn họ Thẩm, tên là Thẩm Uẩn, chính là thứ nữ của ông nội ta, muội muội ruột của cha ta.

Nói cách khác, Thôi Nhượng là biểu ca của ta.

Ta chưa bao giờ biết ông nội còn một người con gái gả vào Thôi gia. Năm bị lưu đày, ta mới 8 tuổi, nữ quyến trong nhà người thì bị giải tán, người thì bệ/nh ch*t, ông nội chưa từng nhắc đến chuyện của cô mẫu.

Có lẽ vì Thôi gia đã chọn cách im lặng khi Thẩm gia gặp nạn, không c/ứu giúp, coi như người dưng nước lã.

Hoặc có lẽ vì một lý do nào khác.

Nhưng Thôi Nhượng đã nhận ra ta.

Điều này khiến ta bất an. Hắn ta nhận ra ta dựa vào cái gì? Là vì ta giống cha, hay là vì hắn ta vẫn luôn tìm ki/ếm hậu duệ của Thẩm gia?

Ta cầm xấp giấy đó đi gặp Tạ Trường Canh.

Hắn đang phê duyệt công văn trong thư phòng, tấu chương trên bàn chất cao như núi nhỏ. Kể từ khi vào Trường An, hắn gần như chưa có một giấc ngủ trọn vẹn.

Ta đặt xấp giấy trước mặt hắn: “Thôi Nhượng nhận ra ta rồi.”

Tạ Trường Canh xem xong, im lặng một lát rồi hỏi: “Ngươi thấy thế nào?”

“Có hai khả năng. Một là hắn muốn dựa vào ta để leo lên qu/an h/ệ với ngươi, tìm cho Thôi gia thêm một con đường. Hai là...”

“Hai là sao?”

“Hắn biết điều gì đó về chuyện của cha ta.”

Tạ Trường Canh ngước mắt nhìn ta.

Đôi mắt hắn vẫn đen và sáng như thế, nhưng so với hồi ở Nha Lĩnh đã có thêm một tầng che phủ. Không phải mệt mỏi, mà giống như một sự cảnh giác bị nén dưới mặt nước, thứ mà những người ở Trường An lâu ngày đều sẽ có.

“Chuyện của cha ngươi, ông nội ngươi không nói gì sao?”

“Chỉ nói bị truy sát, tung tích không rõ.”

“Ngươi tin không?”

Câu hỏi này khiến ta khựng lại một giây.

Tin hay không? Dĩ nhiên là tin. Ông nội sẽ không lừa ta.

Nhưng bốn chữ “tung tích không rõ”, tự thân nó đã là một sự che đậy.

“Đi gặp Thôi Nhượng đi.” Tạ Trường Canh đẩy xấp giấy lại: “Có những chuyện không trốn tránh được đâu.”

Khi nói câu này, giọng hắn nhẹ đến mức gần như dịu dàng.

Ta chợt cảm thấy có lẽ hắn đã đoán được điều gì đó. Nhưng hắn không nói, chỉ giao quyền lựa chọn lại cho ta.

Cái người này, lúc nào cũng vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dạy Cho Hàng Xóm Nam Bệnh Hoạn Một Bài Học Nhớ Đời

Chương 6
Sau khi một gã hàng xóm chuyển đến đối diện, mỗi sáng thức dậy tôi đều phát hiện trên người lấm tấm những vết đỏ mơ hồ. Nhưng tên kia quả thực là cáo già khôn ngoan, chẳng để lại manh mối gì. Là một thằng trai thẳng, tôi không thể tiếp tục chịu đựng trò quấy rối vô tận này được nữa, thế là tôi lắp camera ở hành lang, nhất định phải bắt sống tên biến thái ẩm ướt đang thèm khát cơ thể mình. Cuối cùng cũng có bằng chứng trong camera. Tôi nóng lòng túm cổ áo tên biến thái, đè hắn xuống giường, mở video trước mặt hắn. Trong đoạn phim, nửa đêm tôi gõ cửa phòng hắn, bất chấp ánh mắt sửng sốt, đã mạnh mẽ đè hắn xuống và cưỡi lên người: "Anh không muốn em nữa sao? Tại sao mấy ngày nay không hôn em?". Y hệt tư thế tôi đang đè hắn lúc này. ?! Hóa ra kẻ biến thái ẩm ướt đó lại là chính mình.
Hiện đại
Boys Love
23
biển hồng Chương 6
Áo Cưới Chương 5