Đậu Đậu bỗng rấm rứt khóc trong lòng tôi, tiếng nấc đ/ứt quãng: “Mẹ ơi… con khó chịu lắm…”

Vẻ lạnh lùng trên mặt Cố Trầm lập tức nứt vỡ.

Chỉ mới ba tiếng trước, tay tôi còn run bần bật khi nhắn tin cho Lâm Duyệt:

【Sao Cố Trầm lại biết tớ ở thành phố B?】

Lâm Duyệt lập trả lời ngay:

【Con trai cậu đi học sớm đã điền tên anh ta vào mục liên hệ khẩn cấp đấy! Nó viết chình ình chữ “Bố: Cố Trầm”, cậu không kiểm tra sao?!】

Trước mắt tôi tối sầm. Ba năm trước, khi phát hiện mang th/ai hai tháng ngay lúc ly hôn, tôi đã vội vã chạy trốn trong đêm vì sợ anh sẽ ép mình bỏ con. Cố gia cần một nàng dâu môn đăng hộ đối, không phải một kẻ có xuất thân bình thường như tôi.

Giờ đây, anh đứng chắn trước cửa phòng truyền dịch, ánh đèn huỳnh quang hắt lên đường quai hàm sắc sảo như d/ao cạo. Khi y tá chọc kim tiêm, Đậu Đậu đ/au đớn khóc thét lên: “Ba bế con! Ba ơi!”

Cả người Cố Trầm chấn động mạnh. Tôi hoảng lo/ạn bịt miệng con: “Nó sốt đến mê sảng rồi, nhận nhầm người thôi…”

Chưa dứt câu, tôi đã bị anh kéo mạnh, ép sát vào tường. Đầu ngón tay lạnh buốt của anh chậm rãi mơn trớn ngón áp út của tôi, nơi vẫn còn vương lại vết hằn mờ nhạt của chiếc nhẫn năm nào.

“Khương Vãn, em đã lén lút đá/nh cắp ba năm của tôi.”

Đậu Đậu đột ngột giơ cánh tay nhỏ xíu đang cắm kim truyền về phía anh: “Không được b/ắt n/ạt mẹ con!”

Cố Trầm buông tôi ra, quỳ một gối trước ghế truyền dịch. Anh định chạm vào tóc con nhưng bàn tay lại khựng lại giữa không trung, r/un r/ẩy: “Con tên… Đậu Đậu?”

“Tên đầy đủ là Khương Tư Cố.” Tôi lỡ lời nói ra.

Không khí lập tức đóng băng. Yết hầu Cố Trầm chuyển động kịch liệt. Anh im lặng cởi áo vest choàng lên vai tôi, mùi trầm hương quen thuộc bao vây lấy khứu giác. Tôi nghe thấy tiếng anh nghiến răng nói khẽ: “Em xong đời rồi.”

Hai giờ sáng, truyền dịch xong, Cố Trầm dứt khoát bế con đi thẳng. Đậu Đậu ngủ say trong vòng tay anh, khuôn mặt đỏ hồng vô thức dụi vào lồng ngựk vững chãi.

“Xe đỗ dưới lầu.” Giọng anh mang theo uy lực không thể chối từ. “Không cần đâu, tôi tự về được…” “Khương Vãn,” anh áp sát, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi, “em muốn tự đi, hay để tôi vác em đi?”

Tôi chỉ biết thỏa hiệp vì Đậu Đậu đang mơ màng gọi một tiếng: “Ba ơi…”. Mắt Cố Trầm lập tức đỏ hoe, đó là lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông sắt đ/á này mất kiểm soát như vậy.

Trên chiếc Bentley sang trọng, anh nhìn chằm chằm vào chiếc ghế an toàn cho trẻ em rồi bật cười mỉa mai: “Chuẩn bị sẵn từ lâu rồi cơ à?” “Siêu thị giảm giá nên tôi tiện tay m/ua thôi.” Tôi dối lòng. Thật ra, mỗi lần đi ngang cửa hàng mẹ và bé, tôi đều mơ về cảnh tượng anh chơi đùa cùng con.

Xe dừng trước một khách sạn năm sao, tôi cảnh giác: “Đến đây làm gì?” “Em định để con trai tôi chịu khổ trong cái khu nhà nát đó sao?” Cố Trầm bế con đi thẳng lên tầng cao nhất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
8 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thờ Ơ Chương 13
Thật Hay Thách Chương 12