Đông cung trung tín

Chương 7

15/10/2025 18:19

“...Thần tạ ơn Hoàng thượng.”

Hoàng thượng ban cho phủ đệ, lệnh ta ngày mai dọn đến.

Vì phải quay về Đông cung thu dọn đồ, ta cùng Thái tử ngồi xe trở về.

Suốt dọc đường, ta cố nén nghẹn ngào trong ngựk, không dám nói một lời.

Thái tử không cần ta nữa.

Từ nay, ta không còn là con chó trung thành của Đông cung.

Đang tự giễu trong lòng, bỗng má bị véo đ/au điếng.

Thái tử nắm cằm ta, giọng không vui:

“Cô vừa nói gì, ngươi có nghe thấy không?”

Ta khẽ hít mũi, đáp:

“Thuộc hạ không nghe rõ, xin Điện hạ trách ph/ạt.”

Người thở dài, bàn tay nâng lấy mặt ta, ngữ điệu dịu xuống:

“Là cô nghĩ chưa chu toàn, chỉ muốn cho ngươi cũng được ngắm phong cảnh trên đỉnh tháp.”

Khoảng cách gần đến mức hơi thở ấm nóng của người phả lên mặt ta, thoảng hương chi tử nhè nhẹ.

Đột nhiên, thân dưới co siết, toàn thân căng thẳng.

“Vừa được phong chức đã dám thất thần trước mặt cô?”

“Thuộc hạ... biết sai rồi...”

Thấy mồ hôi lạnh chảy dọc gáy ta, Thái tử mới buông tay, khẽ nói:

“Không ngờ Tô Khiêm lại muốn kéo ngươi về phe hắn. Nhưng cũng tốt, cô có thể nhân đó mà thuận nước đẩy thuyền.”

“...Kéo thần?”

“Phải. Trong vài ngày tới, hắn sẽ đến tìm ngươi. Đến khi ấy, cứ làm theo lời cô dặn.”

Nghe xong, lòng ta vẫn vướng một mối nghi:

“Những kẻ ám sát hôm nay... có phải là người của Điện hạ không?”

Người khẽ cong môi:

“Vì sao lại hỏi thế?”

“Bởi Điện hạ dường như đã sớm biết trong miệng hắn giấu ám khí, hơn nữa... người cũng không muốn Hoàng thượng được c/ứu.”

Ánh mắt Thái tử hiện ý tán thưởng:

“Không tệ. Cô quả thật biết trước hắn có ám khí, cũng không định để ai ngăn lại. Nhưng đám thích khách kia chẳng phải người của cô.

Phụ hoàng tuy hồ đồ, nhưng vẫn chưa đến mức khiến cô phải mạo tội nghịch luân.

Cô chỉ biết đ/ộc châm kia không lấy mạng ngay, nên mới định lợi dụng một phen.

Phụ hoàng sủng tín Tô Khiêm, chỉ khi ông ta trúng đ/ộc mới có cớ điều tra.

Cô vốn định thừa cơ mà ra tay trước, chẳng ngờ lại bị ngươi cản mất.”

Thì ra là vậy.

Người liếc ta, khóe môi khẽ nhếch:

“Sao? Cảm thấy hối lỗi à?”

Ta cúi đầu, nhẹ giọng:

“Là thuộc hạ lỗ mãng, làm hỏng việc của Điện hạ.”

Người nghiêng người áp sát, hơi thở phả bên tai, khẽ cười:

“Cô thấy còn có việc đáng lo hơn!!”

“Thuộc hạ... ng/u dại, chưa hiểu ý điện hạ.”

“Phụ hoàng đa nghi, ngươi lại là người của Đông cung, nay cô và ngươi không tiện gặp mặt.

Vì cô, cũng vì chính ngươi.”

Ta thấp giọng:

“Thuộc hạ biết kh/inh công, có thể đợi đêm xuống lặng lẽ vào Đông cung...”

Thái tử bật cười, giọng mang ý trêu chọc:

“Nửa đêm lén vào tìm cô làm gì? Chẳng lẽ là muốn...”

Ngón tay thon dài của Thái tử khẽ lướt qua yết hầu ta, chậm rãi vẽ thành vòng tròn.

M/áu nóng dồn lên, cả người ta r/un r/ẩy không dám nhúc nhích.

Người cúi thấp đầu, môi cong nhẹ, nói nốt hai chữ còn dang dở:

“...ăn vụng?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạch trần bộ mặt giả tạo của ân nhân, vợ đòi ly hôn với tôi

Chương 16
Ngày máy bay gặp nạn, Tiền Hằng Minh đã cứu cả gia đình chúng tôi. Vợ tôi, Phó Dư Huyên, đã chuyển cho anh ta 300 triệu, tặng biệt thự và siêu xe. Anh ta không thích đọc sách, cô ấy liền quyên góp thư viện cho trường Ivy League, giúp anh ta trở thành tiến sĩ khoa Nghệ thuật tại ngôi trường danh giá hàng đầu. Cô ấy đáp ứng mọi yêu cầu của anh ta, đến mức anh ta trở nên phụ thuộc quá mức, đến độ một ngày không thấy cô ấy là đòi tự sát. Tôi khuyên Phó Dư Huyên nên mời bác sĩ tâm lý, cô ấy liền quát mắng tôi: 'Nếu không phải vì Tiền Hằng Minh biết lái máy bay, thì anh và tôi đã sớm chết rồi! Dẹp cái lòng đố kỵ hèn hạ của anh đi, anh phải cùng tôi cung phụng Tiền Hằng Minh như tổ tiên mới đúng.' Tôi nói: 'Tôi đã giúp anh ta hoàn thành luận văn tốt nghiệp, giới thiệu các mối quan hệ trong làng thời trang, dung túng cho việc anh ta đạo nhái tác phẩm của tôi để đoạt giải, cô còn muốn tôi phải làm gì nữa?' Rất nhanh, Phó Dư Huyên đã cho tôi câu trả lời: 'Tư cách đi trình diễn ở Tokyo lần này của anh phải nhường cho Tiền Hằng Minh, nếu không tôi sẽ cắt nát hộ chiếu của anh.' Tôi mỉm cười, đáp: 'Được, vậy cứ để anh ta thay tôi đi Tokyo đi.'
Sảng Văn
0