[Đam mỹ/Edit] Tình yêu của kẻ điên

Chương 26 27

07/01/2025 11:02

26

Khi nhà họ Phương lại gặp vấn đề tài chính, cũng là lúc kỳ trăng mật giữa Hách An và Phương Tư Mặc đã qua.

Là người thân thiết nhất, Phương Tư Mặc dĩ nhiên lập tức chia sẻ chuyện này với Hách An trước.

Hách An đồng ý giúp, nhưng với điều kiện là nhà họ Phương phải sáp nhập vào tập đoàn của nhà họ Hách.

Từ một công ty của nhà họ Phương trở thành công ty con của nhà họ Hách.

Phương Tư Mặc không đồng ý, nhà họ Phương cũng không chấp nhận.

Lúc này, Hách An lộ rõ bộ mặt thật.

"Phương Tư Mặc, cậu nghĩ tôi thật sự thích cậu sao?"

"Cậu nghĩ đàn ông trên thế giới này ai cũng như tên ngốc Lục Thu à? Bạn trai? Nực cười!"

"Nếu nhà họ Phương các người chấp nhận ngoan ngoãn sáp nhập, thì ít nhất còn giữ được quyền quản lý. Còn nếu để tôi phải ra tay, đừng trách tôi không nể tình!"

Phương Tư Mặc tức gi/ận nhưng chẳng thể làm gì hơn.

Cuối cùng, cậu ấy đến tìm tôi với vẻ ấm ức, đề nghị:

"Chỉ cần cậu giúp nhà họ Phương lần này, tôi… sẽ ở bên cậu!"

Phương Tư Mặc cắn môi, trong ánh mắt ấy là sự không cam tâm và uất ức.

Nhưng điều kỳ lạ là, trong lòng tôi chẳng thấy đ/au như trước nữa.

Tôi nhẹ gõ ngón tay lên mặt bàn, lòng bỗng rõ ràng về điều mình muốn.

"Tôi không muốn ở bên cậu nữa."

27

Phương Tư Mặc ngẩn ra, khó nhọc thốt lên:

"Tôi thấy… ở buổi tiệc, cậu ôm… người đàn ông đó."

"Hắn là người yêu mới của cậu sao?"

Tôi lắc đầu.

Gương mặt Phương Tư Mặc ánh lên niềm vui, trông có vẻ rất mừng.

Nhưng lúc này, tôi không còn quan tâm đến suy nghĩ của cậu ấy nữa.

"Không phải người yêu mới."

"Là bạn trai của tôi."

Sắc mặt Phương Tư Mặc dần trở nên khó coi, từng bước tiến lại gần.

"Chẳng phải cậu thích tôi sao?"

"Sao cậu lại thích người khác nhanh như vậy? Đây là tình yêu của cậu sao, Lục Thu?"

Tôi ngồi sau bàn, không hiểu tại sao cậu ấy lại chất vấn mình.

Tôi thẳng thừng trả lời:

"Kiếp trước chúng ta đã dây dưa bốn năm, chưa đủ sao?"

Cơ thể cậu ấy run bần bật, sắc mặt tái nhợt đến mức gần như không thở được.

"Cậu… cũng… sống lại…"

Tôi gật đầu.

"Ừ, đúng vậy."

Cậu ấy cắn môi rất lâu, mãi mới hỏi:

"Cậu yêu hắn sao?"

Tôi cúi đầu, suy nghĩ nghiêm túc một lúc rồi lắc đầu.

"Không yêu."

"Từng có lúc tôi nghĩ người tôi yêu nhất là cậu."

Tôi nghĩ cậu ấy là ánh trăng trên bầu trời, là thứ mà tôi phải kiễng chân lên mới có thể chạm tới.

Nhưng không phải.

Con người không nên vì yêu mà đá/nh mất chính mình.

Người mà chúng ta yêu nhất, vốn dĩ phải là bản thân mình!

"Chỉ sau khi được yêu, tôi mới hiểu rằng, người tôi luôn muốn yêu nhất là chính mình."

"Thật trùng hợp…"

"Bùi Uyên và tôi đều yêu cùng một người."

Nghĩ đến Bùi Uyên, tôi mỉm cười.

Đôi lúc tôi thấy Bùi Uyên như một ảo ảnh.

Bởi vì tôi không thể tưởng tượng được có ai đó yêu tôi còn hơn cả bản thân mình.

Chúng tôi như hai chiếc gương, tôi nhìn thấy hình ảnh quá khứ của mình qua anh.

Giờ đây, tôi muốn thử yêu bản thân mình nhiều hơn một chút.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0