Tuyệt Vọng

Chương 1

10/03/2026 11:31

Bà nội cuối cùng cũng ch*t, ch*t dưới tay đứa con do chính tay bà nuôi nấng.

Một chiếc đinh dài nóng đỏ xuyên qua hộp sọ, vết thương ch/áy xém đen kịt không nhỏ giọt m/áu nào.

Bố và cô út tự tay thay áo thọ cho bà, đôi mắt bà trợn ngược không nhắm, bố dùng hết sức vẫn không thể khép lại, đành bảo cô út lấy chỉ kim khâu mí mắt bà lại.

Thực ra bà đã bệ/nh lâu ngày, được ch*t cũng coi như giải thoát.

Ba tháng trước khi phát hiện bệ/nh nan y, bà bị ba người con tống xuống hầm "chữa trị".

Mỗi ngày bà chỉ có một bát cháo loãng như nước vo gạo và một miếng dưa muối nhỏ, cứ thế khó khăn mà cầm cự bấy lâu nay.

Th/uốc dùng để chữ bệ/nh là một thứ nước súp đặc quánh, đậm mùi tanh hôi, bốc mùi th/ối r/ữa kỳ lạ khiến người ta buồn nôn.

Bà nội bảo tôi, đó là tro trộn xươ/ng rắn.

Phải là loại rắn già trên mười năm, lại đang mang th/ai, rạ/ch bụng lấy trứng rắn ra, th/iêu thành tro rồi trộn với bột xươ/ng rắn ngh/iền n/át, sau đó dùng ống dẫn cưỡng ép bà nội phải nuốt xuống.

Bà nội không tiêu hóa được, bụng mỗi ngày một to ra, căng nứt cả áo, trông như một con quái vật dị dạng.

Mỗi lần cho bà ăn cháo, tôi đều cảm thấy có thứ gì đó đang ngọ ng/uậy dưới lớp da căng bóng.

Bà đ/au đớn thấu xươ/ng, khẩn cầu bác cả kết liễu mình.

Bác cả vuốt mặt bà, trong mắt hiện lên vẻ cố chấp bệ/nh hoạn: "Mẹ ơi, cố chịu thêm chút nữa."

"Đến ngày 15 tháng Âm, con sẽ cho mẹ một cái ch*t nhẹ nhàng."

Về sau bà tìm cách t/ự t*, lén ăn th/uốc chuột, bị bác dùng kìm banh miệng, móc từng chút một ra ngoài.

"Bà già ch*t ti/ệt, bây giờ chưa đến lúc bà được tắt thở đâu."

Bố tôi vừa ch/ửi bới, vừa tìm sợi dây thừng dùng để trói lợn buộc bà lên giường.

Thấy bà vẫn giãy giụa dữ dội, cô út liền tìm cây kéo, tự tay c/ắt đ/ứt gân tay gân chân của bà...

Chịu đựng đến ngày hôm nay, bà cuối cùng cũng toại nguyện, nhận được sự giải thoát.

Nhưng bà không ngờ, dù đã tắt thở, bà vẫn tiếp tục bị hành hạ.

Khi liệm x/á/c bà, bố không biết từ đâu lôi về cỗ qu/an t/ài đồng.

Chiếc qu/an t/ài nhỏ xíu, vuông vức y hệt cái hộp. Th* th/ể bà bị nhồi nhét vào không gian chật hẹp, chân tay vẫn lòi ra ngoài.

Bác cả bảo cô út lấy búa tạ, dùng sức đ/ập mạnh xuống.

Nghe tiếng xươ/ng bà bị g/ãy răng rắc, lòng tôi đ/au như d/ao c/ắt, van xin họ tha cho bà.

"Con nhãi ranh, mày hiểu cái gì? Tất cả cũng chỉ vì gia đình này thôi!"

Bố đ/á tôi bay nửa mét, cùng bác cả hợp lực đậy nắp qu/an t/ài, lấy ra năm chiếc đinh dài hoen gỉ.

Bốn chiếc đóng vào tứ chi bà.

Chiếc cuối cùng, nhắm thẳng trái tim th* th/ể.

Lớp vỏ đồng của qu/an t/ài bị đinh xuyên thủng phát ra tiếng kêu kẽo kẹt, giống như tiếng bà đang kêu đ/au ở bên dưới.

Cô út ngồi bên cạnh bóc hạt dưa, "Anh cả, phương pháp này thật sự hiệu nghiệm?"

Bác cả không ngẩng mặt, tiếp tục vung búa, "Lời cao nhân nói không bao giờ sai."

Bố mặt đỏ phừng phừng, hai tay xoa vào nhau đầy phấn khích, "Cho mẹ ăn bao nhiêu tro rắn cái, giờ khóa x/á/c trong qu/an t/ài đồng ch/ôn xuống huyệt Thiên Âm, sẽ bảo hộ con cháu đời sau hưởng giàu sang. Từ nay đ/á/nh bài không sợ thua nữa!"

"Hừm, em đây không tham lam như các anh."

Cô út xoa nhẹ bụng hơi nhô, gương mặt rạng rỡ hi vọng, "Chỉ mong có thể sinh được một thằng con trai trắng trẻo m/ập mạp để nối dõi tông đường, tuyệt đối đừng là một đứa vô dụng nữa."

Cô vừa nói, vừa dùng ánh mắt chán gh/ét lườm tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu Gia Thật Cũng Phải Làm Pháo Hôi Sao?

Chương 15
Ngày đầu tiên được nhận về hào môn, trở thành thiếu gia thật, tôi liền lấy cớ nước rửa chân quá lạnh để chia tay bạn trai đang ở chung trong căn phòng thuê. Tống Kinh Mặc quỳ một gối xuống đất, tay vẫn nắm lấy cổ chân tôi. Nghe vậy, hắn hơi ngẩng đầu lên. “Chỉ vì chuyện đó thôi sao?” “Tất nhiên là không chỉ thế!” Tôi bắt đầu liệt kê từng tội của hắn. “Còn vì anh vô dụng nữa! Chỉ có thể dẫn tôi sống ở cái nơi rách nát này, cửa sổ thì lọt gió, cách âm thì tệ! Lại còn toàn sức trâu sức bò, lực tay mạnh như vậy, mỗi lần đều làm tôi đau!” Tống Kinh Mặc im lặng. Hắn chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng tôi rời đi. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa một bước, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. [Chậc, nếu tiểu thiếu gia biết chỉ vì mấy lời hôm nay của cậu ta mà phản diện hoàn toàn hắc hóa, không biết cậu ta có hối hận không nhỉ?] [Không ai thấy pháo hôi tiểu thiếu gia này thực ra chính là thuốc an thần của phản diện sao? Cậu ta vừa đi, phản diện lập tức bắt đầu phát điên rồi. Tôi xin mặc niệm trước cho nam chính ba giây.]
781
2 Lỗi Chính Tả Chương 12
5 Anh Hổ Hung Dữ Chương 16
9 Không Lối Thoát Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm