16.
Những ngày sau đó, Thẩm Độ Châu đã thay đổi. Em ấy không còn thích khoe giàu nữa, cũng trở nên trầm mặc hơn. Nhưng em ấy vẫn bám lấy tôi mỗi ngày, ép tôi uống những liều t.h.u.ố.c đắng ngắt, ăn những bữa cơm no nê.
Em ấy còn kiên trì tắm rửa cho tôi mỗi ngày, ủ ấm chăn cho tôi, và ngủ cùng tôi. Khi ngủ, em ấy luôn đặt lòng bàn tay lên bụng tôi.
Tôi thở dài: "Cậu làm thế này, vợ cậu không gh/en sao?"
Khi tôi hỏi vậy, vành mắt Thẩm Độ Châu lại đỏ lên. Em ấy nghẹn ngào đáp bằng giọng mũi: "Vậy anh thấy em như thế này, anh có gh/en không?"
Tôi sững sờ, im bặt. Sợ rằng mình lại nghĩ quá nhiều.
17.
Cứ thế trôi qua một tháng.
Hôm nay tôi đang ngồi sưởi nắng, Hệ thống đã quay trở lại. Câu đầu tiên nó nói là, "Xin lỗi!"
Tôi hơi bất ngờ.
Hệ thống lại nói:【Ký chủ, tôi đã truy xuất được góc nhìn năm đó của Thẩm Độ Châu, biết được nguyên nhân thực sự khiến cậu ấy hắc hóa, cũng như những ký ức mà cậu đã đ.á.n.h mất.】
【Cậu có muốn xem không? Có lẽ nó sẽ khiến cậu càng thêm đ/au khổ.】
【Dĩ nhiên, nếu không xem cũng không sao, cứ tiếp tục sống như hiện tại cũng rất tốt.】
Tôi theo bản năng chạm tay lên bụng, sau đó gật đầu, "Tôi muốn xem." So với đ/au khổ, tôi càng muốn ghi nhớ tất cả những gì thuộc về nó.
Dây th/ần ki/nh trong n/ão bị kéo căng một cái, một luồng ánh sáng trắng loé lên trước mắt. Hình ảnh xoay chuyển, quay trở lại chiến trường của năm năm trước.
Pháo hỏa của quân địch n/ổ vang ngay tại căn cứ hậu phương, Thẩm Độ Châu quay lại tìm tôi. Em ấy dắt tôi chạy trốn giữa đống đổ nát, trên đầu toàn là tiếng b.o.m đạn oanh tạc. Chân của Thẩm Độ Châu bị pháo n/ổ nát trong lúc tháo chạy.
Cuối cùng, chúng tôi trốn vào một hầm trú ẩn dưới lòng đất. Sau đó, bên ngoài vang lên tiếng còi c/ứu hộ.
Trong màn hình, một tôi vẫn còn mái tóc đen mềm mại, gương mặt vẫn coi là sạch sẽ, nói với Thẩm Độ Châu: "A Châu, anh ra ngoài gọi người trước, em phải cố gắng cầm cự nhé!"
Tôi dùng cả tay lẫn chân bò ra khỏi hầm trú ẩn. Và rồi, tôi không bao giờ trở lại nữa. Bỏ lại Thẩm Độ Châu đang trọng thương một mình trong cái hang đó.
Góc nhìn vẫn dừng lại bên trong hầm trú ẩn.
Trời dần tối sầm, tiếng pháo bên ngoài đã dứt, tiếng còi c/ứu hộ cũng biến mất.
Một ngày, hai ngày, ba ngày… Tôi vẫn không xuất hiện.
Thẩm Độ Châu thoi thóp tựa vào góc tường, sốt đến mức thần trí mê muội, mí mắt không sao mở nổi. Đôi môi khô nẻ mấp máy, miệng không ngừng gọi: "Vị Đinh..."
Sau đó, một bàn tay bẩn thỉu thò vào. Là những cư dân chuyên nhặt x/á/c sau chiến tranh đã đào em ấy ra.
Thẩm Độ Châu dưỡng thương xong, kéo theo một bên chân t/àn t/ật trở về Liên bang. Em ấy trở nên giống như một con quái vật không biết đ/au đớn, luôn nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, đ.á.n.h những trận chiến t.h.ả.m khốc nhất. Trong vòng hai năm, em ấy treo đầy huân chương trên ng/ực, thăng tiến thành Nguyên soái trẻ tuổi nhất Liên bang.
Sau đó, em ấy dùng toàn bộ quyền hạn của mình để điều tra tung tích của tôi khắp nơi. Cuối cùng, mạng lưới tình báo của nước địch đã cố tình gửi cho em ấy một đoạn video được mã hóa.
Trong hình ảnh đó, tôi quỳ trần truồng trên mặt đất, giống như một con ch.ó l.i.ế.m những viên kim cương và thỏi vàng mà cấp cao địch quốc đưa tới. Đây vốn là kế tâm lý g.i.ế.c người của nước địch, hòng h/ủy ho/ại tinh thần và s/ỉ nh/ục vị Nguyên soái mới nhậm chức của Liên bang.
Thế nhưng bọn chúng đã đ.á.n.h giá thấp Thẩm Độ Châu.
Thẩm Độ Châu không phải là người bình thường, em ấy là một con ch.ó đi/ên đã nhặt rác mười ba năm ở hành tinh phế thải.
Thẩm Độ Châu trong màn hình ngồi trên chiếc ghế da trong văn phòng Nguyên soái, em ấy cho dừng và phóng đại đoạn video thực tế ảo đó. Em ấy nhìn chằm chằm vào mấy tên cấp cao Đế quốc đang ôm ấp, chạm vào sau gáy tôi. Đôi mắt em ấy dần trở nên đỏ rực như m/áu.
"Toàn bộ lũ chúng mày đều là kẻ thứ ba." Em ấy đ.ấ.m nát chiếc máy tính quang học trên bàn làm việc, đ/ốt ngón tay đẫm m/áu, "Dám quyến rũ vợ tao, làm những chuyện đó."
Em ấy nghiến răng, "C.h.ế.t, tất cả chúng mày phải c.h.ế.t, c.h.ế.t hết cho tao!"
Từ ngày đó, Thẩm Độ Châu trở thành Diêm vương sống trên chiến trường. Em ấy chinh chiến khắp nơi, ban ngày đi/ên cuồ/ng tích lũy tài chính và tài nguyên khoáng sản, ban đêm đi/ên cuồ/ng dùng t.h.u.ố.c để không phải nghỉ ngơi. Cuối cùng, em ấy trực tiếp dẫn đại quân đ.á.n.h thẳng vào Đế quốc.
Ngày đầu tiên, em ấy đã l/ột da rút gân Thái t.ử Đế quốc và mấy tên cấp cao trong video, treo lên cột buồm của phi thuyền để phơi khô.
Thế nhưng em ấy đã g.i.ế.c sạch tất cả mọi người, mà duy nhất lại không tìm thấy tôi.
Em ấy tưởng tôi thực sự đã c.h.ế.t. Thế là em ấy tập kết toàn bộ hạm đội, chuẩn bị khơi mào cuộc chiến tranh liên Hành tinh lần thứ tư, n/ổ tung cả Tinh hệ cùng với chính mình thành tro bụi để ch/ôn cùng tôi.
Ngay trước khoảnh khắc đếm ngược cuối cùng, Phó quan đã nhận được tín hiệu trùng khớp về "Vị Đinh" từ danh sách của trại tù binh.
Tôi mở mắt ra, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Hóa ra là vậy.
Hóa ra sau khi nhận ra tôi ở trại tù binh, em ấy không hề chê cười tôi.
Hóa ra ngày đầu tiên đưa tôi về, em ấy chẳng làm gì cả, chỉ bày đầy một giường những chiếc thẻ đen không giới hạn và quyền sở hữu các hành tinh khoáng sản.