“Nam Nam à, đừng gi/ận nữa mà.”

Lâm Chính Minh cúi đầu dỗ dành Phùng Nam Nam, ánh mắt không ngừng liếc nhìn bộ ngựk nhô cao của cô ta.

“Chờ khi nào quay xong chương trình, anh đưa em đi du lịch nước Pháp.”

Phùng Nam Nam có phần cảm động, giọng nói dịu dàng như giọt nước sương mai.

“Anh Chính Minh, tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy chứ?”

Ánh mắt Lâm Chính Minh nhìn cô ta đầy rực ch/áy, trong đôi mắt tràn ngập tình yêu.

“Tất nhiên là vì em là người tốt, anh chưa bao giờ gặp cô gái nào trong sáng, lương thiện, tuyệt vời như em.”

“Phì!”

Hai tay Tống Phi Phi ôm trước ngựk, cô đứng bên cạnh cười khẩy.

“Tên đểu cáng l/ừa đ/ảo, anh có dám thề với trời không?”

Trước sự xen ngang đột ngột của Tống Phi Phi, Lâm Chính Minh như ch*t lặng.

Nhưng Phùng Nam Nam lại đang ngước nhìn anh ta đầy mong chờ.

Vì vậy anh ta đành bất lực giơ tay lên, giọng điệu len lẫn sự cưng chiều.

“Được được được, anh xin thề.”

“Nếu những gì vừa rồi anh nói là giả dối, thì anh sẽ….”

Tống Phi Phi lại xen ngang lần nữa.

“Thì anh sẽ bị sét đá/nh.”

Có lẽ vì Lâm Chính Minh thề quen rồi, nên anh ta rất không để tâm.

Anh ta giơ tay, đôi mắt đào hoa nom chừng tràn ngập tình yêu.

“Nếu những gì vừa rồi anh nói là giả dối, thì trời sẽ có sấm sét.”

“Đùng đùng đoàngggg!”

Những tia sét mang theo uy thế kinh người giáng xuống từ trên trời, mặt đất cũng rung chuyển theo.

Hai chân Lâm Chính Minh mềm nhũn, anh ta sợ hãi ngồi bịch mông xuống đất, mãi hồi lâu sau vẫn chưa hoàn h/ồn trở lại.

“Phì, á ha ha ha ha ha!”

Tống Phi Phi ôm lấy bụng cười khoái chí.

Cô vừa cười vừa bước đến tám chuyện cùng tôi và Kiều Mặc Vũ.

“Ha ha ha, mình nói với hai cậu này, cái tên Lâm Chính Minh ấy, ha ha ha ha ha!”

Cả hai chúng tôi đều không thèm để ý đến cô.

Sau khi chín tia sét giáng xuống, mây đen tan đi, cơn mưa ngừng lại.

Cả vùng núi non rừng rậm, đều lộ ra vẻ vốn có ban đầu của nó.

Kiều Mặc Vũ ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn dãy núi nhô cao phía xa xa.

“Phía đông Thanh Long yếu thế, đằng tây Bạch Hổ lên ngôi.”

“Tứ phía thấp trũng, gió tà luồn vào từ tám hướng, phong thủy cực kỳ x/ấu.”

“Đây, đây chính là Bạch Hổ Hàm Thi Địa trong truyền thuyết!”

Những người khác không quan tâm cái gì mà Bạch Hổ không Bạch Hổ.

Thấy mưa đã tạnh, ai nấy đều vô cùng vui mừng.

Đạo diễn gọi tất cả mọi người cùng thu dọn đồ đạc, rồi tiếp tục lên đường.

Hàn Thiệu cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Mệt ch*t mất, mau đi thôi, không biết trong làng có siêu thị hay gì đó không, đói ch*t đi được.”

Thấy sắc mặt tôi và Kiều Mặc Vũ khác lạ, Hàn Thiệu có hơi ù ù cạc cạc.

“Hai cô bày ra bộ mặt gì đây?”

Kiều Mặc Vũ nhìn Hàn Thiệu như nhìn tên ngốc.

“Lần gần nhất anh đến đây tế tổ là khi nào?”

Hàn Thiệu gãi đầu.

“Phải năm sáu năm rồi đó.”

“Bình thường bố không thích để tôi đến đây, ông nói từng mời thầy về bói, ông nói tuổi tôi xung khắc bà nội, phải đến một thời hạn đặc biệt, thì mới cho phép tôi đến đây thờ cúng.”

“Ông già cực kỳ m/ê t/ín luôn, không đến thì không đến thôi, tôi cũng lười đi so đo.”

Tôi bắt đầu không khỏi thông cảm với anh ta rồi.

“Trong gần mười năm anh đến hai lần, có phải lần nào cũng dẫn theo bạn gái đúng không?”

“Mà sau mỗi lần đến đây, bạn gái của anh, đều sẽ xảy ra chuyện.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
10 Ôn Cố Chương 13
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm